Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang Của Tra Công

Chương 52


trước sau

[ Lưu ý: Chương này có kha khá từ tui không biết, nếu có sai gì thì tui sẽ đi hỏi để sửa lại sau nha.]

Kỳ thi lần này là dựa trên thành tích để ra đề, hơn bốn mươi con người một phòng thành một phòng thi kín.

Cái gọi là phòng thi kín chính là giáo viên giám thị chỉ có một công việc duy nhất đó là phát bài thi, thời gian còn lại đều ra ngoài, không ai quản xem trong phòng thi sẽ xảy ra chuyện gì.

Phòng thi của Hạ Tịch tại lớp một, cặp sách cậu cũng không thèm mang, xách theo một cái túi trong suốt cùng với giấy chứng nhận thi cà lơ phất phơ đi vào bên trong, dù sao giấy nháp sẽ được phát, thi đại học cũng không cho dùng đồ bên ngoài.

Thói quen, nên được rèn giũa từ những ngày thường.

Cậu đến khá sớm, một lúc sau thì kiếm được vị trí của mình, dãy một, bàn bốn.

Trong không khí âm u, trời còn chưa sáng hẳn, trong phòng thi bật điện, chỉ có vài người linh tinh không ngừng đọc lại sách vở.

Bên trái Hạ Tịch có một nam sinh đang ngồi, kính mắt còn dày hơn đế chai rượu, sụp xuống mũi, trông rất ra dáng học sinh truyền thống. Kính không ngừng trượt, tay cậu ta không ngừng đẩy lên, cứ tuần hoàn lặp lại.

Hạ Tịch nhìn sách cậu ta đang xem [Tuyển tập thơ cổ cấp 3]

Mắt kính lải nhải một lúc, sau đó lại lôi ra một quyển [ Văn nghị luận kinh điển về nhân vật có thật.]

Thơ cổ Hạ Tịch sẽ thuộc, nhưng viết văn nghị luận rất khó, kể cả thường xuyên luyện tập cũng ít khi Hạ Tịch được điểm cao.

Đứng dạy ngồi vào hàng nghế trước mặt mắt kính, Hạ Tịch mở miệng hỏi: "Người anh em, quyển sách này hay không?"

"Mẹ ơi đen!" Mắt kính la lên một tiếng: "Làm tớ sợ chết khiếp."

Đột nhiên xuất hiện một người không biết chui từ đâu ra, ai chả sợ?

"Xin lỗi, xin lỗi nha."

Hạ Tịch chắp tay trước ngực, trong lòng nói đại ca này cũng yếu bóng vía quá.

Hiện tại trong phòng đã có một vài người nghe thấy tiếng động quay lại nhìn bọn họ, sau đó mặt lạnh như tiền quay lại đọc sách.

Mắt kính đánh giá Hạ Tịch một lần, sau đó đẩy đẩy cái đít chai dày cộm trên mặt mình: "Hạ Tịch, ôn thi đi, đây không phải lúc làm ồn."

Hạ Tịch cũng chẳng để ý cậu ta đổi trắng thay đen sự việc, trong đầu vận hành tìm qua gương mặt mắt kính trong trí nhớ, tin tưởng mình chưa gặp qua cậu ta bao giờ mới mở miệng nói chuyện: "Cậu nhận ra tôi?"

Chẳng nhẽ Hạ đại ca mình đã trở thành nhân vậy nổi danh trong trường? Mấy em trai em gái trải rộng khắp các lớp?

Hạ Tịch vô tình cố ý bưng lên một cái bảng làm giá, cánh tay chậm rãi khởi động định làm một tư thế 'nam thần tự hỏi' để ra oai với 'đàn em mới'.

Kết quả mắt kính nhìn cậu lộ ra vẻ khinh thường: "Ha, lúc cậu theo đuổi Tần Việt, một bữa chạy qua lớp bọn tớ mười lần, quậy đến ai cũng biết mặt, cậu nghĩ tớ có khả năng không biết cậu sao?"

Hạ Tịch: "..........."

Khuỷu tay đang chống chán trượt xuống một chút.

"Ai da, cậu không sao chứ?" Mắt kính nói: "Mà cậu định hỏi tôi gì cơ?"

"Cái quyển nhân vật có thật này" Hạ Tịch chỉ sách trong tay cậu ta: "Mấy thứ này hữu dụng à?"

"Chắc có" Mắt kính nói: "Nhiều lúc thi còn phải dựa vào vận may, nếu không trúng thì coi như đọc truyện cổ tích vậy, cũng chả sao."

"Bằng không cậu viết văn của Lỗ Tấn thì phân tích luôn Lỗ Tấn chính là Lỗ Tấn cho đỡ phiền."

Hạ Tịch cảm thấy hơi chột dạ.

"Thường này tớ viết phần văn này đều ngấp nghé 40 điểm, rất ổn."

Hạ Tịch: ".........."

"Thực ra khuôn mẫu không có vấn đề." Mắt kính không chút keo kiệt truyền lại kinh nghiệm lâu năm của mình cho Hạ Tịch: "Về phần mở bài không cần phải hoa hòe hoa sói, đâm thẳng vào luận điểm chính. Đoạn thứ nhất nêu ý chính, không cần dài, đoạn trung tâm phát huy cao nhất, từ đó luận điểm sẽ tự triển khai, cuối cùng kết bài thu lại ý chính một lần cuối cùng, thêm vài phép ẩn dụ so sánh cho món ăn thêm sinh động độc đáo một chút, giống nhau là được."

"Lấy điểm văn lần trước của tớ lên làm ví dụ," Mắt kính vươn năm ngón tay giơ lên trước mặt Hạ Tịch quơ quơ: "56 điểm, còn chưa nói những phần khác."

Hạ Tịch bội phục cậu ta từ tận đáy lòng: "Lợi hại, người anh em."

"Giống nhau cả thôi," Mắt kính nói: "Lần này cậu viết thử xem."

"Được, cảm

ơn cậu nha."

"Không cần cảm ơn," Mắt kính cười thần bí: "Cậu chính là động lực, là thần tượng của tớ!"

Ánh mắt kính nể không chút che giấu của cậu ta làm Hạ Tịch cảm thấy hơi gượng, đôi khi được hoan nghênh quá cũng là một cái tội nhe.

Hạ Tịch sờ sờ cái mũi, khiêm tốn đáp lại "Tớ cũng chỉ là một người bình thường thôi mà."

Trong lòng sớm đã rít gào 'Không cần yêu thương anh đâu, vì anh đã là một truyền thuyết rồi.'

"Bình thường chỗ nào?" Mắt kính đập quyển sách cái bộp lên bàn: "Cậu rõ ràng là một thanh niên thời đại mới!"

"Tớ có chỗ nào..."

"Bạn học Hạ Tịch, cậu làm tớ cảm thấy quỳ liếm cũng thấy được hi vọng!"

.....Lợi hại như thế.

"Tớ vốn dĩ cho rằng cậu cùng Tần Việt hoàn toàn không có khả năng nào, cậu theo đuổi cậu ấy chính là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, nhưng cuối cùng tớ vừa không chú ý một chút thôi, người quả nhiên đã bị cậu trói lấy!" Trong mắt của Mắt kính lóe lên tia hưng phấn: "Đúng là một đoạn tình yêu tuyệt đẹp của tuổi trẻ!!!"

Cậu mới quỳ liếm! Cậu mới tuyệt đẹp! CMM!

Còn có-----------

Hạ Tịch túm chặt tay cậu ta: "Cậu từ từ đã, ai theo đuổi tới tay cơ?"

Hai chúng tôi rõ ràng chỉ là quan hệ...

"Ai da, đừng có mà ngượng ngùng mà!" Mắt kính nháy nháy cậu: "Các cậu còn không phải quan hệ kia à?"

Hạ Tịch khóc không ra nước mắt: "Cái nào cơ?"

Còn có vị đại ca này, huynh có thể đừng nói với cái giọng đáng khinh đó có được hay không, cảm ơn.

"Chậc chậc chậc, đồng chí theo đuổi được nam thần lạnh lùng." Mắt kính tự động lý giải Hạ Tịch mang gương mặt cô vợ nhỏ ngại ngùng: "Chuyện yêu đương thắng quá còn gì!"

"Này, cậu...."

Hạ Tịch còn chưa nói xong liền cảm thấy đằng sau có một cơn gió truyền đến, tiếp theo cổ đã bị siết chặt.

"Tiểu Hạ Tịch cậu đến sớm ghê." Hạ Tinh Dã dường như muốn treo cả người lên cổ cậu: "Thi văn không khẩn trương à?"

Hạ Tinh Dã nhìn thoáng qua mắt kính, tiếp tục nói: "Còn ở đây nói nhảm với Nghiêm Kinh."

Hạ Tịch bị y siết đỏ cả mặt nhưng thằng ngu Hạ Tinh Dã này hoàn toàn không tự giác ngộ:

"Tớ nói này, cậu đang nói về cái gì đấy, nghe với...Đm, thằng nào đánh bố?"

Y buông lỏng vòng tay đang ôm cổ Hạ Tịch, căm tức nhìn về phía đồ không biết sống chết đằng sau.

Vừa đúng lúc đối diện với gương mặt đen như đít nồi của Tần Việt.

Hắn mặt lạnh nói: "Nhìn cậu nói nhảm quá, không đành lòng cắt ngang cậu, đành phải chào hỏi thân thương."

Tiện muốn nói luôn đừng có mà bắt nạt Hạ Tịch.

Tuy rằng tên khốn nạn này hôm qua dám cười nhạo hắn, nhưng Tần Việt theo bản năng vẫn cảm thấy vẫn chỉ có hắn là có đủ tư cách bắt nạt cậu.

"Có người nào chào hỏi như cậu hả?" Hạ Tinh Dã xoa đầu, hừ, anh em trúc mã lớn lên cũng không thèm để người ta trong lòng, tra nam.

Tần Việt không bày tỏ cảm xúc, vòng qua Hạ Tinh Dã vuốt hai cái trên lưng Hạ Tịch, ra đây mà xem cậu ta ho thành cái dạng gì rồi này, ngu ngốc.

Nghiêm Kinh trợn tròn mắt, Tần Việt đang tự động giúp Hạ Tịch thuận khí?

Ối mẹ ơi ánh mắt dịu dàng quá thể?

Cậu ta không khỏi nhớ đến hồi còn ở lớp một, ánh mắt khinh thường cùng không kiên nhẫn của Tần Việt dành cho Hạ Tịch, nam thần riết rồi cũng có ngày quan tâm tri kỷ như vậy luôn hả?

Hơn nữa hắn ta còn đánh Hạ Tinh Dã một cái rõ mạnh, chắc chắn là báo thù riêng!

Hầy, giữa anh em cùng vợ, không do dự chọn vợ, quả thật là chiều chuộng!

Trong lòng Nghiêm Kinh hận không thể lên diễn đàn trường gào lên Tần Hạ is za bét!

Hừ, hận không thể chụp lại kiểu ảnh nữa!

Nghiêm Kinh moi đường ăn cảm thấy vô cùng hài lòng, ảo tưởng thêm nếu mình dũng cảm hơn một chút, có nghị lực hơn một chút có phải cũng có thể theo đuổi Bạch Tiếu Tiếu hay không?




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!