Tự Ái Nhi Phi

Chương 8


trước sau

Phương Tả Ức hút một hơi khói, mị lực mười phần, sau đó lạnh tanh nói: “Không cần. Cậu thích xử lý thế nào thì tuỳ, Tiếu Hằng không cần.”

Những gì y nói chính là sự thật.

Lạc Dư Thần nghe vậy đương nhiên biết bị nhắm vào nên bắt đầu khó chịu, dù sao cũng không thể đùa bỡn, anh lạnh lùng nhìn Phương tổng rồi liếc mắt một cái, xoay người đi.

Tôi quay đầu lại nhìn thấy Phương Tả Ức hung hăng bóp khói, vứt lên mặt đất nghiền nát. Lương tâm tôi bất an cực dộ, tâm chân thành mặc niệm cho Phương Tả Ức ba nhìn chữ xin lỗi.

Lạc Dư Thần đi trên đường như vẫn không lộ vẻ gì, sau đó phóng chân về nhà, làm tổng giám đốc Phương phẫn nộ, cho dù nỗ lực đè nén cũng nhất thanh nhị sở (phân tích rõ ràng chi li)

Anh dừng xe xong chạy lên lầu, người biết rõ anh như tôi thì đã hiểu anh muốn làm gì. Quả nhiên, anh rất nhanh đã tìm được đối tượng phát tiết, tức giận mang theo cái rương có ảnh chụp cấp tốc xuống lầu chạy đến lô thiêu chồng chất bụi bặm, sau đó không chút thương tiếc ném toàn bộ vào trong.

Lạc Dư Thần này chỉ có một dây thần kinh thẳng tuột, cho nên rất dễ dự đoán hành vi.

Ánh lửa phát sáng, mang theo các mảnh đen nhỏ bay tới bay lui, lạch tạch lạch tạch, cũng coi như nghe xong một tiếng vang.

Tôi đứng một bên, nhìn ánh lửa soi sáng hai gò má khuôn mặt sắc nhọn của Lạc Dư Thần, sau đó tỉnh táo nhìn một hồi ký ức cuối cùng cũng đã hoá thành tro, không còn nữa, tôi không ngừng cảm thán, Lạc Dư Thần, anh điên rồi, một chút đường sống anh cũng không lưu lại cho tôi.

Nếu như khi còn sống, thời khắc như thế này chắc chắn tôi sẽ khóc, nói không chừng hình tượng của tôi trong mắt Lạc Dư Thần đến hèn mọn cũng không bằng nữa.

Hạ Minh Tu nửa đêm mới về nhà còn mang theo đồ ăn khuya, hai người ăn tại đại sảnh, rất tốt lành

Trãi qua mấy ngày cẩn thận nghiên cứu, Hạ Minh Tu và tôi khác nhau, tổng kết cơ bản là — Hạ Minh Tu ngoại trừ trời sinh tay chân vụng về và làm cơm hỏng bét thì tốt hơn tôi về mọi mặt.

Vẻ ngoài thông minh, về những vấn đề khác cứ tạm thời không nói đến. Có một thứ rõ ràng chính là —- cậu ta và Lạc Dư Thần chung sống với nhau rất bình đẳng. Hạ Minh Tu chưa bao giờ giống như tôi phải nhân nhượng theo ý anh vì lợi ích toàn cục.

Hiện tại trong tâm tôi cũng không còn phải bất bình khi thế giới chẳng có ai bình đẳng, nghĩ lại tính cách Hạ Minh Tu độc lập như vậy, còn không siểm nịnh đã là thứ khiến tôi phải học tập rồi.

Tình hình chung mà nói, nếu của bạn thì nó sẽ là của bạn nhưng nếu không phải thì mãi mãi không thể cầu được. Cho nên, không tự đánh giá con người mình cũng không sao, ngược lại đừng khúm núm giống như tôi là được.

Hạ Minh Tu dĩ nhiên là rất thích Lạc Dư Thần nhưng lại không hề biểu hiện ra, cho nên khi cả hai bọn họ ở với nhau thì Lạc Dư Thần sẽ trở nên ôn nhu, bởi vì cậu ta không nói anh ôn nhu nên anh không thể chắc chắn Hạ Minh Tu thích anh.

Hạ Minh tu cũng là người mà tôi thấy hoàn hảo nhất thế giới, bên ngoài động nhân, tâm tính tốt đẹp, trời sinh từng hành động kiểu mẫu đều rất đúng đắn, khiến cho ta phải cảm thánh đấy là một kiệt tác của tạo hoá.

Về phần tôi yêu Lạc Dư Thần, từng giác quan cũng coi như tương đối hoàn mỹ. Sau khi cùng với tôi, anh bị tôi cung phụng mà trở nên tàn bạo lãnh khốc, bá đạo, làm theo ý bản thân.

Bất quá anh cũng không phải thoát ly xã hội, mà đối tượng bị cáu kỉnh và cay nghiệt chỉ có tôi mà thôi.

Đến khi đứng trước mặt Hạ Minh Tu, anh vẫn luôn là một tình nhân tốt.

Khiến tôi không thể không nhớ lại bao nhiêu chuyện cổ tích đã từng nghe qua, hai người hoàn mỹ của nhau, cùng nhau trở nên càng hoàn mỹ hơn nữa.

Tôi và anh chính là một sai lầm, cho nên anh mới không được hoàn mỹ.

Hiện tại anh đã có thể cùng với mỹ nhân một chỗ, từ hoàn mỹ càng thêm hoàn mỹ hơn.

Tôi đã từng ích kỷ, tuy rằng mong muốn Lạc Dư Thần hạnh phúc nhưng khi nhìn anh và Hạ Minh Tu hạnh phúc bên nhau chỉ muốn phá hư tất cả, căn bản không

thể làm bộ như không thấy, chứ nói chi là đứng sang một bên chúc phúc cho họ, cho nên mới nói tôi muốn buông tay so với lên trời còn khó hơn, cũng bởi vì tôi phải sống từ sáng đến tối, cũng không có cách nào nhìn anh cùng với người ta, vậy nên mới tìm tới cái chết để kết thúc mọi chuyện và trả cho anh tự do.

Đương nhiên âm hồn không tiêu tan này có một kết cục mà tôi không thể ngờ được, khiến cho kẻ khác phải dở cười dở khóc.

Mà bây giờ tôi đã triệt để thán phục, thậm chí còn học được cách tán thưởng hai con người tốt đẹp kia ở chung với nhau.

Tôi biết nhất định là tôi đã làm cái gì đó không tốt nên mới không được thăng thiên. Có lẽ phải chờ đến một ngày tôi có thể tự đáy lòng mình vì bọn họ mà cao hứng mới được giải thoát đi. Không thể tưởng tượng nổi là, một tuần trước đây tuyệt đối không có gì xảy ra, thế nhưng hiện tại mỗi ngày bình tĩnh nhìn hai người họ hạnh phúc, tôi nghĩ mình cũng sắp rồi.

Đợi mọi âm thanh lắng xuống hai người đều trầm trầm đang ngủ, tôi không có việc gì làm, vì vậy tiếp tục đào móc phẩm chất hoàn mỹ của tình địch.

Hạ Minh Tu là một con người rất kiên cường.

Năm đó trong bệnh viện, cậu ta là một con ma bệnh cực kỳ ngoan cường; Sau này khi đứng trước màn ảnh, cũng cười rất rực rỡ nhất.

Tôi vẫn đặc biệt đố kị cậu ta. Nhưng là cho tới nay cũng không dám cầu thần linh cho cậu ta biến mất giữa tôi và Lạc Dư Thần.

Thời gian ở bệnh viện, cậu ta bị bệnh bạch cầu hành hạ, tuỳ thời có thể chết rơi. Vấn đề sống hay chết này, tôi không dám đứng trước mặt thánh thần mà ăn nói lung tung.

Tôi thường được Lạc Dư Thần hộ tống, không tình nguyện nhìn cậu ta nhưng Hạ Minh Tu mỗi lần vẫn là khuôn mặt tái nhợt, trong suốt, nhưng lại rất kiên cường để cười, quấn quít lấy hai chúng tôi nói về những chuyện hồi bé.

Khi đó cậu ta quá ốm thậm chí còn ít có thể đi bộ, cũng chỉ được buôn bán hoa cỏ, ở bên cửa sổ trồng từng loạt từng loạt, chùi trên mặt toàn bùn, rồi dần nụ hoa cũng nở. Bác sĩ thật rất phản đối cậu ta nghịch bùn, nhưng cậu ta là một người bệnh không giống với những người khác nên cũng tuỳ ý muốn làm gì thì làm.

Hoa cỏ Hạ Minh Tu có những cái tên đơn giản như Tiểu Hồng Tiểu Bạch, chỉ có một chậu hoa màu hồng mở đẹp nhất, là đoá hoa phong tình vạn chủng được đặt tên là ‘Lạc Dư Thần’

Bên cạnh cũng có ‘Tiếu Hằng’ và ‘Hạ Minh Tu’ nhưng nó rất héo, rõ ràng là chủ nhân của nó quá bất công.

Vào lúc đó tôi đã cảm giác được sự thay đổi trong lòng của Hạ Minh Tu. Cảm ứng trực giác lúc bấy giờ phát hiện ra tình địch là phi thường chuẩn xác, cậu ta tâm tư nhanh nhẹn nên tự nhiên cũng hiểu rõ tôi đang nghĩ gì.

Khi đó tôi và Lạc Dư Thần không cho rằng cậu ta có thể sống đến ngày hôm nay.

Có lúc Lạc Dư Thần còn len lén khóc sau lưng, cậu ta chỉ biết an ủi anh và nói, em còn không buông tay thì anh khóc cái gì.

Lúc đó tuy rằng tôi cực kỳ đố kị khi Hạ Minh Tu đoạt đi chú ý của Lạc Dư Thần, nhưng cũng thầm mong rằng cậu ta có thể sống tốt.

Trong một lần Hạ Minh Tu hôn mê, chừng mấy ngày, tôi một lần đang suy nghĩ nên an ủi Lạc Dư Thần thế nào thì kết quả cậu ta vượt qua được và tỉnh dậy, rõ ràng đã cận kề với cái chết, câu đầu tiên vẫn là cười bảo: “Nói mấy người, em hiện tại mệnh lớn, không chết được đâu.”

Cuối cùng ngay cả số phận Hạ Minh Tu cũng có thể cứng tỏi đánh bại, là bởi vì khi đó đã tìm được cốt tuỷ thích hợp để ghép.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!