Tự Ái Nhi Phi

Chương 29


trước sau

Thần linh có thể chê cười tôi, nhìn tôi tận mắt chứng kiến người tôi yêu mà tâm đau đớn, nhìn anh tan nát cõi lòng mà thôi thể ôm được, nhìn anh khóc mà không thể thoải mái, nhưng mà anh không thể để cho tôi nhìn thấy anh chết.

Tôi đã từng không có bất cứ thứ gì, tất cả còn xót lại của tôi cũng chỉ có — tôi thương anh.

Tôi có thể hồn tiêu phách tán, cứ một lần cuối cùng như vậy, làm trao đổi, cho tôi chạm được anh một lần cuối cùng.

Tôi quay đầu gào to lên trời, mong muốn rằng ai đó sẽ nghe thấy được thỉnh cầu của tôi. Tôi có thể không vào lục dạo luân hồi, tôi có thể dùng kiếp sau của mình đánh đổi, tôi có thể vĩnh viễn chết đi để có thể có được cơ hội cuối cùng.

Cho tôi được tận mắt gặp anh. Chấp niệm của tôi, lòng tham của tôi, tình yêu của tôi, tại nơi này sẽ vĩnh viễn kết thúc.

Lần đầu tiên, thần nghe được nguyện vọng của tôi.

Tôi cảm thấy dòng nước băng lãnh, cảm thấy được thân thể anh trầm nặng và mái tóc phiêu phù trong dòng nước, dây chuyền của anh quấn lấy ngón tay của tôi.

Tôi ôm lấy anh thật chặc, quần áo bị nước làm cho ướt sũng khiến cho cơ thể anh nặng thêm, tôi kéo anh, cố sức đem anh lên bờ, cố sức kìm lấy ngực anh khiến cho anh nôn ra vài ngụm nước.

Toàn thân anh lạnh lẽo như dòng nước tháng tư, nước còn dính trên trán, hô hấp rất yếu, môi còn hơi run lên.

Tôi hôn anh, nhanh chóng hô hấp nhân tạo. Lần này thần linh thật sự nhân từ, không những cho tôi có lại cảm xúc mà còn cả ôn độ. Bây giờ tôi có lẽ còn ấm áp hơn cả anh. Tôi ôm lấy Lạc Dư Thần, đem đầu anh đặc trong ngực tôi, thật sự hạnh phúc nếu có thể giúp anh bớt lạnh.

Tôi đem anh ôm vào trong xe, mở hệ thống sưởi hơi, giúp anh cởi bộ quần áo đã ướt sũng trên người. Trong cốp có khăn bông lớn, tôi lấy ra giúp anh lau lại cơ thể, đem bàn tay lạnh như băng đặt ở trong lòng tôi, sưởi ấm.

Lạc Dư Thần ho nhẹ vài tiếng, lo lắng đến chuyển tỉnh rồi chợt nhìn thấy tôi. Tôi không có chỗ nào để trốn, chỉ có thể bại lộ dưới ánh mắt của anh.

Tôi biết như vậy là sai, tôi đã chết rồi, tôi không nên để cho anh nhìn thấy, không chỉ như người còn sống mà có cả ôn độ.

Tôi không nên để lại cho anh hiểu lầm, khiến anh nghĩ rằng vẫn còn có cơ hội, khiến anh tiếp tục ở trong mắt người ta là một kẻ không bình thường.

Nhưng tất cả đã muộn, tuy rằng anh vừa tỉnh nhưng đầu óc rất rõ ràng. Lạc Dư Thần khàn giọng cắn răng nghiến lợi nói: “Tiếu Hằng, quả nhiêu em không chết.”

Tôi mờ mịt, không biết phải nói thế nào với anh, Lạc Dư Thần nhào tới, anh suy yếu vô cùng, thoáng ôm lấy tôi khiến tôi không cách nào tránh được.

Anh khóc rồi nói tôi đừng doạ anh lần nữa.

Lạc Dư Thần ôm lấy bả vai hung hăng cắn lên một cái. Anh hôn trán tôi, mũi, môi, vì nước mắt mà khiến cho mỗi cái hôn đều trở nên mặn chát.

Mỗi một cái hôn cũng làm cho lòng tôi nhảy loạn, mỗi một cái hôn cũng làm cho lòng tôi sợ hãi, mỗi một cái hôn cũng làm cho lòng tôi đau đớn, mỗi một cái hôn cũng làm cho lòng tôi càng thêm bi thương.

Anh bóp lấy mặt tôi giống như xác nhận tôi vẫn còn sống, sau đó anh nở nụ cười rồi nói: “Không sai được, đây là tiếu hằng của anh.”

Tôi không biết nên nói gì, cũng không biết phải làm gì, anh đang ở ngay trước mắt, anh ôm tôi, anh yêu tôi mà tôi cũng yêu anh nhiều như vậy.

Nhưng mà tôi biết, tốt đẹp một lần thì cuối cùng cũng hoá thành bọt biển. Có lẽ một giây kế tiếp tất cả sẽ kết thúc, có lẽ một giây kế tiếp tôi sẽ trở về với cát bụi.

Mà Lạc Dư Thần hạnh phúc không có gì sánh được, anh bị tôi đè xuống ghế nói nghỉ ngơi nhưng vẫn nắm chặt lấy tay tôi.

Anh nói: “Lần này anh sẽ không bao giờ thả em đi nữa.”

Tôi chưa bao giờ biết, nước mắt của anh trái lại thật động nhân như vậy. Anh không còn lãnh khốc bức người, mị lực mười phần, cũng không phải là một vẻ đẹp xa lạ, mà là một con người yếu đuối như khiến lòng ta muốn vỡ tan.

“Anh vẫn cho là, em sẽ không rời xa anh.” Giọng của anh càng lúc càng khô khốc, mỗi câu chữ nói ra đều rất gian nan, nhưng vẫn cố nói: “Em luôn ở cạnh anh, cái gì cũng chuẩn bị cho anh thật tốt, cái gì cũng làm cho anh thật tốt, làm anh cái gì cũng không biết, không có em anh lại trở nên ngu ngốc như vậy. Em đã sớm biết, nhất định là em đã tính toán rất lâu nên em mới rời khỏi anh, em biết khi đi thì anh sẽ sống không nổi…em thật giảo hoạt, em xem, em thắng rồi đó…”

Lạc Dư Thần nhìn tôi, rưng rưng mỉm cười thì thào nói nhỏ.

Trong lòng tôi đau đớn tột cùng, nước mắt cũng không cách nào khống chế mà chảy xuống.

Khi là một linh thể tôi không hề có nước mắt, khó hơn nữa cũng chỉ có thể đau nhói ở tim, không cách nào phát tiết.

Người chết sẽ không bao giờ khóc được, vậy ra đây là cảnh giới nguyên sanh mà mọi người hay nói tới sao.

“Tiếu Hằng, em đừng khóc…” Anh thấy tôi khóc, đau lòng giúp tôi lau nó đi: “Anh nói đùa thôi. Em đừng khóc, em không có sai, em rất tốt, tại anh bất hảo …là tại anh giảo hoạt,

anh vẫn biết em tốt với anh cho nên mới chèn ép em, còn nghĩ rằng anh không tốt với em nhưng em sẽ vẫn tốt với anh như cũ…”

“Sau này anh sẽ không như vậy nữa, anh sẽ đối xử tốt với em, anh sẽ quý trọng em thật nhiều chăm sóc em thật nhiều, em đừng khóc, Tiếu Hằng, Tiếu Hằng???”

Tôi nghe thấy anh đang gọi tôi, mà tiếng gọi đó lại không hề chân thật, và rồi tôi nghe thấy ngữ khí kinh khủng của anh khiến tôi bừng tỉnh, tôi thấy anh muốn lau nước mắt cho tôi, nhưng lại không thể chạm được.

Tôi cúi đầu nhìn hai tay mình, nó đã bắt đầu trở nên trong suốt.

Trời ạ…ngay trước mặt anh? …thật tàn nhẫn!!

Lạc Dư Thần mở to hai mắt, anh từ băng ghế phóng lên muốn ôm lấy tôi, thế nhưng lại phí công vô ích. Tay anh xượt qua thân thể đã gần như trong suốt của tôi, thoạt nhìn vô cùng quỷ dị và buồn cười.

Anh nói: “Tiếu Hằng, Tiếu Hằng, em đang đùa đúng không???”

Anh hung hăng cho mình một cái tát, giống như gặp phải ác mộng mà đánh cho mình thức tỉnh.

Phút cuối tôi muốn mỉm cười một chút nhưng nước mắt cứ rơi.

Anh muốn nhào tới ôm lấy tôi mà lại ngã sấp xuống bên cạnh, anh nhìn tôi bằng con mắt đau đớn sợ hãi và mờ mịt.

Tất cả đã kết thúc. Lần nữa lưu luyến, lần nữa chia tay, cuối cùng cũng có ngày từ biệt.

Tôi nhìn anh, thấy anh khủng hoảng mà bất đắc dĩ vô lực, nhẹ nhàng nói: “Lạc Dư Thần, bảo trọng.”

Tay của tôi đã không thể chạm được anh, nhưng tôi vẫn cố gắng đặt tay mình lên tay anh một chút, tôi nghĩ như thế này đã đủ rồi, một người như tôi không nên ôm và hôn anh, tôi chỉ nhìn tay mình nằm trong lòng bàn tay của anh một lần cuối.

Bao nhiêu năm khổ yêu si niệm, nói hàng vạn lời, giờ chỉ còn hoá thành một câu bảo trọng.

Thương tổn hay uỷ khuất, không cam lòng hay hối hận, yêu thương hay áy náy, tất cả đều sẽ đi đến cuối cùng.

Từ nay tôi sẽ không còn tồn tại nữa, tôi nghĩ đã không còn cách nào quanh quẩn bên cạnh anh, mãi mãi cũng không rồi, đúng chứ?

Tôi phải biến mất, sẽ đi về đâu, tình yêu của tôi trao anh sẽ đi về đâu?

Tôi đã từ bỏ kiếp sau, chúng ta vĩnh viễn không còn có thể gặp lại được nữa?

Tôi đã không còn nghe được thanh âm của anh, chỉ có thể nhìn vẻ mặt anh điên cuồng, anh không thể tin được mình không chạm được vào tôi, khuôn mặt anh đã giàn giụa nước mắt.

Lạc Dư Thần, Lạc Dư Thần…

Em thật quyến luyến, thật luyến luyến.

Thật nhớ cái ôm cuối cùng.

Đến phút chót tôi vẫn tham lam như vậy.

Nhưng mà rốt cuộc cũng không có lần sau nữa. Rốt cuộc hoà vào cát bụi, không thể vãn hồi được rồi.

Đến cuối cùng là do anh phát hiện quá trễ, hay là do em buông tay quá sớm?

Từ đầu tới cuối, là ai đã nhìn chúng ta lạc trong ngu muội, mở một trò đùa tà ác?

Tôi chưa bao giờ cho mình là thông minh, tôi rất thiếu quyết đoán, vì sao lúc đó chỉ là nhất thời mà tôi lại quyết liệt như vậy?

Chuyện này, tôi sẽ hỏi, trên trời dưới đất, hữu hình hay vô hình, tôi vẫn sẽ hỏi, bởi vì tôi vĩnh viễn không cam lòng.

Tôi đã không có linh hồn, đã không còn kiếp sau, đã không còn bất cứ cơ hội nào nữa. Thậm chí không cách nào bước lên cầu Nại Hà, tránh đi chén canh của lão bà bà mà đứng đó chờ anh, hứa với anh một kiếp.

Cho nên tôi vĩnh viễn không cam lòng, nhưng tôi vẫn còn mong muốn, Lạc Dư Thần, anh có thể hạnh phúc rồi. Thế giới không có em nữa, sẽ không thể nào canh gác cho anh, mau chóng quên và anh sẽ có hạnh phúc mới.

Như vậy, tôi có thể mỉm cười tan thành mây khói, bởi vì cuối cùng tôi cũng đã an tâm.

Không còn thời gian ích kỷ cho bản thân, tôi rốt cuộc cũng có thể cười chúc phúc cho anh và hạnh phúc của người khác.

Tất cả nước mắt đã không còn rõ, trở nên thật kỳ quái, tôi không cách nào nhận rõ được, tôi vốn cũng không thể nghe hay cảm giác.

Chợt lại thấy được, như có giọt mưa, một giọt lại một giọt nóng hổi đập vào trong lòng.

Mặc dù không bao giờ có thể yêu được nữa, không bao giờ đau đớn được nữa, chỉ có cái này, tôi sẽ vĩnh viễn không quên.

Lạc Dư Thần, anh rơi nước mắt vì em…

Cuối cùng tôi cũng tan biến sạch sẽ, hoá thành cát bụi, rơi vào trong màn đêm cô tịch vĩnh hằng…

[HOÀN CHÍNH VĂN]


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!