Truyện Rể Quý Trời Cho - Full

CHƯƠNG 1149


trước sau

CHƯƠNG 1149: BUỔI GIAO LƯU

"Vậy được, chuyện này lại giao cho ông."

Sau khi anh chỉ điểm cho viện trưởng Trần vài lần, viện trưởng Trần cảm thấy mình được lợi không nhỏ, tất nhiên gặp người lại khoác lác về "y thuật" của anh lợi hại tới mức nào.

"Ngài Lâm, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, ngài căn bản không cần khách sáo với tôi như vậy đâu."

Sau khi nghe được giọng điệu Lâm Thanh Diện nói chuyện với mình, Trần Sở Thiên lập tức vừa mừng vừa lo, lại nói luôn. Mà Lâm Thanh Diện hết cách chỉ có thể trả lời.

"Nếu sau này ngài có gì cần, cứ bảo tôi qua làm là được. Vì ngài, tôi tuyệt đối sẽ lên núi đao xuống biển lửa cũng không chối từ."

Dù sao Trần Sở Thiên cũng thật lòng bội phục Lâm Thanh Diện, cho nên ông ta thấy bất kể mình làm gì cho Lâm Thanh Diện cũng là chuyện đương nhiên.

Mà sau khi Trần Sở Thiên truyền chuyện này ra ngoài, tất cả người giới y học trong cả thành phố cơ bản đều nhanh chóng nhận được tin tức này. Ai nấy cũng bắt đầu xoa tay, chuẩn bị tốt các loại dược liệu quý nhất trong tay bọn họ. Dù sao đây chính là cơ hội ngàn năm một thuở của bọn họ.

Lâm Thanh Diện không lo lắng về các loại dược liệu mình sẽ gặp được. Bởi vì bất kể là loại dược liệu gì, anh chỉ cần dùng thần niệm của mình nhìn qua một lượt là có thể phân biệt ra thời hạn, hiệu quả và đẳng cấp của dược liệu.

Mà lúc này trong một trường học, một giáo sư đang đứng trên bục giảng, nói với một đám sinh viên ngồi ở phía dưới.

"Lần này viện trưởng Trần sẽ tổ chức một buổi giao lưu thảo dược, yêu cầu sinh viên của trường chúng ta tới đó. Các em đều là sinh viên xuất sắc nhất của tôi, cho nên tôi giành cơ hội này cho các em. Các em nhất định phải nắm lấy cơ hội lần này để cố gắng rèn luyện bản thân! Lần này có thể tham gia được buổi giao lưu đẳng cấp như vậy chính là vinh dự của các em. Phần lớn những người trong đó đều là các đại thần. Đây cũng là điều cuối cùng tôi có thể giành cho các em, hi vọng các em đừng phụ lòng tôi."

Lúc này, nghe giáo sư nói vậy, các sinh viên xung quanh đều kích động. Dù sao chỉ cần có thể gặp được viện trưởng Trần đã là vinh dự cực lớn đối với bọn họ rồi.

Phải biết, Trần Sở Thiên có địa vị cực cao trong giới y học của thành phố. Ông ta chính là viện trưởng của bệnh viện tốt nhất trong thành phố. Người bình thường không thể đạt được địa vị này.

Hơn nữa, hằng năm khoa trong trường bọn họ đều sẽ phái người tới bệnh viện đó để thực tập. Nói Trần Sở Thiên chính là thần tượng của bọn họ cũng không ngoa.

Lần này khẳng định sẽ không chỉ có người trong giới y dược tới tham dự buổi giao lưu này, còn có vài tinh anh của trung tâm thương mại, cũng rất có lợi cho sự phát triển trong tương lai.

Đối với bọn họ, đây là cơ hội tốt nhất để bọn họ mở rộng mối quan hệ. Lúc này Hứa Lệ Lệ cũng đang ngồi trong đám sinh viên phía dưới.

Vừa nghe giáo sư nói vậy, trong lòng cô ta vô cùng kích động.

Cô ta mới từ nước ngoài về cũng là vì cơ hội giao lưu lần này.

Một vài học sinh ra ngoài với danh nghĩa của Trần Sở Thiên đều sẽ trở thành bác sĩ nổi tiếng, hơn nữa khẳng định những người có khả năng tham gia buổi giao lưu lần này đều là nhân vật có máu mặt. Nếu cô ta có thể tìm được một cậu ấm con nhà giàu trong đó, vậy đừng nói là chiếc Mercedes-Benz kiểu mới, cho dù là chiếc Ferrari trước đó, cô ta muốn có lại tùy tiện có được.

Nghĩ tới đây, cô ta lập tức đắc ý, trong lòng không khỏi nghĩ:

"Hứa Bích Hoài, cô vĩnh viễn cũng đừng mong đạp tôi xuống dưới chân! Tôi sẽ làm cho người nhà họ Hứa các cô đều phải hối hận, tôi mới thật sự là vinh quang của nhà họ Hứa!"

Chưa đến một ngày, Trần Sở Thiên đã thu xếp mọi chuyện xong xuôi.

Bất kể là bác sĩ nổi tiếng hay các thương nhân bán thảo dược đều nghe tới danh tiếng của ông ta như sấm bên tai, không dám không nể mặt.

Sáng hôm sau, Lâm Thanh

Diện vừa rời giường đã nhận được điện thoại của Trần Sở Thiên.

"Ngài Lâm, tôi đã chuẩn bị tốt mọi chuyện rồi. Tôi chọn địa chỉ trên một đảo trong thành phố chúng ta. Dù sao đảo kia cũng tương đối thích hợp để mở những hội nghị như vậy, hơn nữa để bọn họ qua cũng có thể vô cùng thuận tiện."

Trong giọng nói của Lâm Thanh Diện đầy ý cười: "Vậy cũng quá nhanh rồi. Đúng là phải cám ơn ông đấy."

Lâm Thanh Diện thật sự không ngờ tốc độ của Trần Sở Thiên lại nhanh chóng như vậy. Lúc này mới qua chưa đến một ngày, ông ta đã chuẩn bị thỏa đáng.

"Ha ha, tôi đã sớm nói với ngài rồi, ngài đã giao cho tôi chuyện này thì cứ yên tâm đi. Dù sao tôi vẫn có chút danh tiếng trong giới y dược này. Tối nay ngài yên tâm, tuyệt đối sẽ có nửa nước đều sẽ tới đây."

Trong giọng nói Trần Sở Thiên có chút đắc ý.

"Vậy được, đến lúc đó tôi lại chờ được mở rộng tầm mắt."

Lâm Thanh Diện cũng cười. Mà hòn đảo được Trần Sở Thiên nhắc tới lại nằm ở ngoại thành, có hơi xa. Lâm Thanh Diện đã nghĩ: Nếu không hôm nay mình lái chiếc Lamborghini mới đặt hàng. Anh nghĩ tới đây lại bấm điện thoại. Quả nhiên, cửa hàng 4s bên kia đã chuẩn bị xong. Anh lại bảo người của cửa hàng 4s lái xe tới.

Mà giờ phút này, Lâm Thanh Diện đang ngồi trên chiếc Lamborghini, gương mặt anh rất bình tĩnh. Dù sao với thân phận và địa vị của anh, lái một chiếc Lamborghini đơn giản là bình thường tới mức không thể bình thường hơn, căn bản không gì đáng để khoe khoang.

Khi Lâm Thanh Diện đang đỗ ở ngã tư đường để chờ đèn xanh. Hứa Thiên Địa - anh của Hứa Lệ Lệ lái chiếc BMWs của mình cũng đang chờ ở ngã tư. Trong lòng anh ta vốn vô cùng đắc ý vì hôm nay có thể lái chiếc BMW. Dù sao chiếc BMW hạng sang này của anh ta cũng trị giá mấy tỷ, bất kể lái đến đâu, tuyệt đối sẽ là tâm điểm chú ý của đám người.

Nhưng bây giờ, anh ta phát hiện không ngờ lại có một chiếc Lamborghini đỗ ở bên cạnh xe của mình. Anh ta lập tức có cảm giác mình như một thằng hề vậy, bị nhấn chìm trong hào quang của chiếc Lamborghini này.

"Mẹ nó, đây rốt cuộc là ai vậy? Không ngờ lại có thể mua được Lamborghini?"

Lúc này trong lòng Hứa Thiên Địa rất khó chịu. Ban đầu anh ta còn định ra vẻ một chút, nhưng không ngờ bây giờ lại lép vế trước người ta. Anh ta không khỏi nhìn về phía trong chiếc xe Lamborghini. Khi anh ta nhìn thấy người ngồi chỗ ghế lái, anh ta lập tức sửng sốt, căn bản không dám tin vào cảnh tượng anh ta nhìn thấy trước mắt.

"Sao có thể như vậy được? Chẳng lẽ mình bị hoa mắt à? Sao người này lại là Lâm Thanh Diện chứ?"

Còn không chờ Hứa Thiên Địa xác nhận lại thì đèn xanh đã bật lên. Lâm Thanh Diện đạp chân ga mà không hề do dự. Chiếc Lamborghini phát ra một tiếng nổ lớn, lập tức lao vọt về phía trước.

Mẹ nó, sao có thể như vậy được? Sao thằng nhóc Lâm Thanh Diện kia có thể lái nổi chiếc Lamborghini chứ? Thằng vô dụng như nó căn bản không thể mua nổi!

Lúc này Hứa Thiên Địa không ngừng thầm an ủi mình. Anh ta chỉ cần vừa nghĩ tới Lâm Thanh Diện làm thế nào đi nữa cũng không mua nổi chiếc xe như vậy, anh ta lập tức cảm giác tâm trạng của mình tốt hơn nhiều. Dù sao nhà bọn họ vẫn luôn khinh thường Lâm Thanh Diện.

Mà lúc này Lâm Thanh Diện lái chiếc Lamborghini đã nhanh chóng tới gần đảo. Anh đã sớm lấy được tấm thiệp mời do Trần Sở Thiên tự mình đưa tới. Bởi vì anh đã sớm thông báo với Trần Sở Thiên, anh căn bản không muốn để lộ thân phận của mình.

Bạn đang đọc truyện tại web TRUYEN5S.NET chia sẻ để ủng hộ nhóm làm web nhé.

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện