Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 298: Ai Cập thần cổ đồ Vật


trước sau

………..

Rét lạnh rốt cục vượt qua đi, khí hậu ấm áp chậm rãi trở về, thảm thực vật trở nên càng thêm sinh cơ bừng bừng, cây hoa càng thêm xán lạn.

Những cây cổ thụ già nua bị băng sương ức chế mấy tháng liền bắt đầu nhao nhao trổ mã, nở hoa, mùi thơm còn hơn dĩ vãng mọi năm trước, dù là Thần Nữ Phong, Đại Kim Các, đại hiền giả tu viện, trại thiếc quân kỵ sĩ, hay xa hơn cho đến các con phố lớn nhỏ trong thành thị vẫn đều có thể ngửi được; kể cả vô luận mặt trời xuống núi hay chưa, bình minh thức giấc hay màn đêm bao phủ, cửa gỗ cài đóng đến trong gian nhà, cả nhà vẫn như cũ hương thơm say lòng người.

Xuân sang tươi mới khó có được, thời gian này cũng là lúc Athens thành, Parthenon Thần Miếu trở sắc, gọi là mùa đẹp nhất trong hàng chục năm trở lại đây.

Trên đường hoa dài dòng trong vườn, có một cái như tuyệt thế mỹ dung nhan trong sân đang đi dạo ngắm hoa, thưởng thức phong cảnh. Nữ nhân tóc dài màu trắng rủ xuống trên vai, một đôi con ngươi linh động xinh đẹp giống như băng tuyết bị tan chảy trong khé núi Thiên Sơn chảy xuống.

Mục Ninh Tuyết vẫn là đẹp như vậy, mặc dù bao nhiêu năm tháng đã trôi qua, nàng nhưng thủy chung đều như đông lạnh thánh khiết, khuôn mặt không có bất luận cái gì tuế nguyệt có thể dấu vết lưu lại, chọn cho mình một bộ váy màu xanh nhàn nhạt, nho nhã mà lễ độ, vừa có tầm, cũng vừa phải khiêm tốn một chút, khéo léo tránh làm nổi bật hơn một cái khác cao cao tại thượng đi bên cạnh mình, bất phàm tôn quý Thần Nữ Diệp Tâm Hạ.

“Mạc Phàm ca ca, ngươi cảm thấy chán chường nơi này rồi?” Diệp Tâm Hạ váy trắng tinh khôi, nở ra một cái đại biểu mùa xuân ấm áp nụ cười.

“Không có a, ta ở với các ngươi đến nói, không bao giờ là đủ.” Mạc Phàm đi phía sau lưng họ, tay bồng 6 tháng tuổi Tiểu Thiên Hy, kia ánh mắt có chút giật mình.

“Ta không bảo ngươi chán chúng ta, ta bảo là Parthenon Thần Miếu, ngươi thực sự không muốn đi sao?” Diệp Tâm Hạ bàn tay nhỏ, duyên dáng nữ tính nâng lên, vừa che miệng vừa lộ ra một tia ý cười.

Nàng mặc dù không có như Mục Ninh Tuyết diễm mỹ tuyệt luân, diện như quan ngọc, nhưng lại có loại khí chất cao quý đặc thù, dương chi bạch ngọc, thanh lãnh khuôn mặt đồng dạng vô cùng làm người khác chú ý, hấp dẫn không kém hơn tuyết cơ nữ thần.

Cái kia một ý cười quay mặt lại, để cho Mạc Phàm lập tức xấu hổ không thôi.

“Khặc, khặc, Tâm Hạ, ngươi đừng đẩy ta vô đường cùng, kỳ thực Parthenon Thần Miếu cũng không phải quá không có gì để làm…”

Phải, là quá không có gì Để Làm.

Mục Ninh Tuyết cùng Diệp Tâm Hạ nghe hắn lảng tránh, nói giảm câu chữ, gần như hai người họ đồng thời bật cười thành tiếng.

Mà Tiểu Thiên Hy đang được bồng trên người Mạc Phàm, nàng mút mút sữa, bàn tay nhỏ nhắn cũng là tự nhiên không rõ lý do quơ quơ đụng đụng lên lồng ngực hắn, một dạng kì thị phản đối người giả dối.

“Ngươi muốn đi cũng có thể, ta vốn dĩ chỉ định giữ ngươi lại cho đến khi Thiên Hy biết bò thôi, nàng là khoảng thời gian đó không thể thiếu ngươi. Bây giờ ngươi cũng đã ở Parthenon Thần Miếu nửa năm rồi, Thiên Hy cũng đã bò được, ta không cản ngươi đi.” Mục Ninh Tuyết nhẹ nhàng mà từ tốn nói.

“Ý ta khi nào là vậy, ta không đi… ngạch, Tuyết Tuyết, hay các ngươi đi chung với ta đi, thế giới này căn bản là rộng đến ngoài tưởng tượng của nhân loại, căn bản một mình ta liền sẽ cảm thấy rất buồn.” Mạc Phàm khẩn trương mở miệng nói.

Mục Ninh Tuyết đều quen thuộc Mạc Phàm cái này hoạt ngôn miệng lưỡi dáng vẻ, nàng bình tĩnh nhìn hắn, có chút buồn cười.

“Không được, Phàm Tuyết Sơn lâu rồi đều là trì trệ tình trạng, ta đồng dạng lâu rồi không gặp mọi người, đợi Thiên Hy ở đây tròn một năm tuổi, ta trước phải trở về quản sự.” Mục Ninh Tuyết nói.

“Ta cũng không thể gác việc ở Parthenon Thần Miếu được, bất quá, Mỹ Châu sắp tới sẽ có một cái cạnh trạnh tuyển cử thủ phủ Tự Do Thần Điện người lãnh đạo, Mạc Phàm ca ca, nếu là ngươi chọn Mỹ Châu tới xem, chúng ta có thể đồng hành.” Diệp Tâm Hạ nói.

Nghe các nàng minh bạch, Mạc Phàm hội cũng thoáng qua chút suy nghĩ.

Xác thực mà nói, có Diệp Tâm Hạ, Mục Ninh Tuyết ở bên cạnh, cứ việc đang phong bế tu vi, thực lực của hắn cũng sẽ là cấp số nhân chưởng khống, cho dù va phải một cái khủng khiếp Đế Vương nào đó, liền vẫn có thể trực tiếp ở lại giao chiến vài trăm hiệp.

Hội thiên ý, người tính không bằng trời tính, Mục Ninh Tuyết muốn về Phàm Tuyết Sơn, Mạc Phàm miễn cưỡng không thể đi cùng. Về phần Diệp Tâm Hạ đến Mỹ Châu, đây là hợp với hắn khẩu vị hơn, chỉ là tình hình hiện tại Mạc Phàm cảm thấy Phi Châu càng cần thiết một chút, không thể nán lại chần chừ quá lâu.

Vài tháng nay, Mục Bạch cùng Triệu Mãn Duyên đã sớm rời khỏi Parthenon Thần Miếu, bọn hắn đến Cairo thành, Ai Cập điều tra trước. Kết quả vẫn loay hoay bế tắc trong việc phải lần theo manh mối từ rất nhiều nguồn tin
tức liên quan đến kẻ đánh cắp Hắc Ám Cội Nguồn lực lượng.

Thậm chí, Mục Bạch nói cho Mạc Phàm biết, Khufu lần này thủ đoạn vô cùng tinh vi, hắn để cho toàn bộ các Pharaoh của mình làm quẫy nhiễu các tuyến Cairo thành, càng có khôi lỗi ngược lại trong bóng tối lần theo bước chân của phán quan sứ giả Hắc Ám Vị Diện, nhiều hơn một lần đã muốn thích sát bọn hắn.

“Vậy thì không được, lần này ta hội không thể chậm trễ, Khufu sự tình ở Ai Cập có chút diễn biến phức tạp.” Mạc Phàm thở dài một hơi.

Đương nhiên, Mạc Phàm đã từng đem Khufu cùng Hắc Ám Cội Nguồn ở Hắc Ám Vị Diện tình huống bị đánh cắp đơn giản tự thuật lại một lần cho Mục Ninh Tuyết cùng Diệp Tâm Hạ.

Cả hai nàng đều đồng quan điểm với hắn, vấn đề cốt lõi nhất chính là nằm bên dưới Hắc Ám Vị Diện câu chuyện, điểm này chắc chắn có nút thắt.

Nói Khufu giảo hoạt là đúng, hắn cường đại cũng không sai, nhưng hắn hàng ngàn năm nay đều không phải không cách nào thống nhất Minh Giới sao, so với các khủng bố yêu ma đại tộc khác, vốn dĩ chưa thể tiếp cận được.

Từ khi nào Khufu lại có cái lá gan đi trêu chọc đến cả Hắc Ám Vương hùng mạnh luôn rồi?

Cho nên, bọn hắn bán tin bán nghi, vẫn ở tại Parthenon Thần Miếu suốt thời gian tìm hiểu một ít thông tin liên quan đến Hắc Ám Vị Diện, một phương tiện thuận lợi chăm sóc cho Mạc Thiên Hy, một phương tiện đứng từ xa truy dấu hành tung hỗ trợ Mục Bạch, Triệu Mãn Duyên, càng là tránh bức dây động rừng với kẻ tình nghi.

Mục Bạch trong vai trò Phán quan, chấp pháp giả của Hắc Ám Vương, cho nên Khufu sẽ không bất ngờ lắm nếu chính mình bị kẻ này theo bóng; trái lại là Mạc Phàm, hắn ở trong bóng tối theo dõi lại Khufu, tránh đi biến cố giảo hoạt của hạng người thâm độc này.

Thêm một điểm lợi ích khác, này nằm ở phương diện Minh Giới chiến tranh.

Minh Thần còn sống cũng không phải chỉ còn duy nhất một Khufu Ai Cập. Khufu chỉ có thể đại biểu cho kẻ đáng gờm nhất thời điểm hiện tại, nhưng cùng với hắn, vẫn còn có một gã mang thánh hồn Hades Hải Long, Minh Thần của Hy Lạp, Âu Châu một cõi.

“Mạc Phàm ca ca, đúng rồi, ta định nói với ngươi tình báo từ Normand đến trong sáng nay. Hắn đang theo đuổi một ít đầu mối kẻ đề cử Pharaoh ở Nam Phi.” Diệp Tâm Hạ đột nhiện nói sang tin tức quan trọng.

“Cộng Hòa Nam Phi? Đến cả Nam Phi cũng dính líu đến sự tình này à?” Mạc Phàm hỏi.

“Tin tức về Khufu vẫn không thể tìm được cái nào hảo tốt rõ ràng, Normand chỉ còn phương án đổi kế hoạch, cho người giăng lưới chu võng khắp toàn bộ các lối rời đi khỏi Cairo thành, tập trung theo dõi các tuyến giao thông vận tải nhập, xuất khỏi quốc gia đến, truy xét các nguồn lực khí tượng chiêm tinh khác nhau phán đoán vật thể, cuối cùng tìm ra được dữ liệu cực kỳ có giá trị đang giao dịch ở Nam Phi.” Diệp Tâm Hạ nói tiếp.

“Manh mối là gì?” Mạc Phàm nóng lòng hỏi.

“Ai Cập thần cổ đồ vật!” Diệp Tâm Hạ nói ra.

Mục Ninh Tuyết chỉ đóng góp ý kiến là nhiều, nàng cũng không có bao nhiêu nguồn lực cộng với kinh nghiệm lớn hơn Mạc Phàm và Diệp Tâm Hạ ở khả năng săn thông tin. Do đó, đại đa số thông tin nàng cơ hồ không hiểu bọn hắn đối thoại vấn đề gì mấy, nhưng nàng cảm giác được cái kia vật thể hẳn là rất khủng bố tồn tại.

“Tâm Hạ, ngươi trực tiếp vào vấn đề a, cái này không cùng ta có quan hệ.” Mạc Phàm than vãn.

“Normand điều tra tới thì phá hiện Ai Cập thần cổ đồ vật chính là một con mắt khổng lồ. Theo như truyền thuyết kể lại, đây vừa vặn cũng gọi là Con Mắt của Giza, sừng sững đứng ở chóp đỉnh to lớn nhất Kim Tự Tháp Giza cao nhất, thần thần bí bí nhất trên thế giới này.” Diệp Tâm Hạ nói ra.

Cũng có không ít truyền thuyết cho rằng, con mắt của Giza sinh ra vốn là đại biểu cho thần bầu trời Horus, nó mang hỗn độn chi lực trong vũ trụ chiêm tinh, thậm chí còn có khả năng làm hỗn loạn, phá hủy cấu trúc cả một mảnh lục địa lớn, mạnh mẽ không gì sánh được.

(ps: hôm nay chỉ 1 chương vì tác giả bận)

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!