Tận Thế Song Sủng

Chương 427: Phiên ngoại, cuộc sống Liên Bang 5


trước sau

Edit: Trang Nguyễn Beta: Sakura Hai người tiếp tục ngủ trong chốc lát, cũng rời giường rửa mặt, sau đó đi ra đại sảnh ăn sáng rồi trả phòng, rồi đi đến phòng thí nghiệm của Đường Nhất Nặc. Sáng sớm Đường Nhất Nặc đã ‘gọi điện thoại’ đến hỏi thăm chuyện về tinh hạch, như vậy trong phòng thí nghiệm của hắn có lẽ cũng có thể làm ra nước thuốc lập tức khôi phục dị năng mà hắn đã đề cập. Hôm nay Bạch Thất cần chính khả năng tăng tốc siêu nhanh thực lực của chính mình, có loại nước thuốc này trong tay, chắc chắn càng thêm làm chơi ăn thật. Từng việc có thể tạo cơ hội cho chính mình cường đại lên, gần đây anh đều không bỏ qua.

Bên trong phòng thí nghiệm, Đường Nhất Nặc cũng ăn mặc quần áo vô khuẩn tự mình ra trận, đang tiến hành phục chế tế bào. Đường Nhược đứng ở phía sau nhìn, cách lớp kính thủy tinh hỏi: – “Đây là tế bào của ai?”

Đường Nhất Nặc nhìn thấy bọn họ đã đến rồi, đem trình còn lại giao cho những ngừơi khác, trở lại bên ngoài phòng nghiên cứu, tháo khẩu trang xuống: – “Bây giờ bên trong đang phục chế tế bào của Phan Hiểu Huyên, anh xem qua rồi, trong đó có nhiều người như vậy chỉ có gien của cô ấy là dị năng không gian.”

Đường Nhược: – “…”

Xem ra anh trai nhà mình cũng không có ngu, biết rõ bên kia người có thể mang theo đồ đạc chỉ có dị năng giả không gian mới làm được, cho nên người đầu tiên được phục sinh chính là Hiểu Huyên. Anh trai nhà mình cũng như thế, con người yêu tiền tài đúng là bí quá hóa liều, lời này cũng không phải không có lý đấy.

Nói đến phục chế tế bào này, Đường Nhất Nặc nhìn hai người nổi giận đầy hung hăng: – “Em đưa cho anh một dúm tóc, anh cho rằng một dúm là một người, ai ngờ một dúm lại là một gia đình! Em có biết hay không phục chế tế bào là phạm pháp đấy, anh vì em phục hồi xác khô kia đã hao hết tâm tư rồi. Đã như vậy em còn kéo theo một đám người đến thế giới này, thân phận của bọn hắn phải làm thế nào đây?! Làm sao cho bọn hắn thân phận công dân Liên Bang hả? Còn có, ở đây em có rất nhiều người đều không có dị năng đấy, em đem đến đây làm gì? Cho bọn hắn dưỡng lão sao?!”

Bạch Thất vươn tay, lộ ra thân phận khí Liên Bang trên cổ tay, nói: – “Anh làm như thế nào giúp tôi ở lại đây?”

Đường Nhất Nặc đang thuận miệng giải thích, nghe vấn đề của Bạch Thất tự nhiên bật thốt lên nói: – “Mua phi pháp, sau đó sửa lại gien bên trong đổi thành gien của cậu.” Hắn nhìn gương mặt Bạch Thất thoáng động, liền dập tắt ngay ý nghĩ của anh nói: – “Cậu khỏi nghĩ đến việc đi mua phi pháp nữa, trong một thoáng mua hai mươi người, thành Tinh Nguyệt tuy là thành phố cấp hai nhưng cũng sẽ khiến chính phủ chú ý đấy! Ở chỗ kinh doanh trái phép có thể bán ra những thân phận khí này cũng đều ỷ vào sau lưng có đại gia tộc làm chỗ dựa. Cho dù mua một cái cũng phải chờ tình hình qua đi mới có thể sử dụng được.”

Nhìn hai người đối diện cau đôi chân mày, hắn lại chỉ vào Bạch Thất nói: – “Vì một mình cậu, thế mà tôi phải đến cái nơi quỷ quái đó rồi phải đợi hai mươi năm mới dám đem cho cậu dùng, những người khác phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ từng ngừơi đều phải đợi hơn hai mươi năm sao? Ngược lại tôi thì không ảnh hưởng gì, chỉ sợ…”

Trong tay Đường Nhược lóe lên ánh sáng màu lam, trong lòng bàn tay xuất hiện một đống tinh hạch xanh bóng, đúng là tinh hạch cấp bốn, có vẻ trên tay nắm hơn mười viên: – “Anh, anh nhất định có biện pháp để cho tất cả bọn người Hồ đội đều có thể ở lại chỗ này, anh nói cho chúng em biết phương pháp, chuyện kế tiếp chúng em sẽ đi làm.”

Hai mắt Đường Nhất Nặc sáng ngời, vội vàng lao đến, từ trong túi áo lấy ra một thiết bị kiểm tra loại nhỏ bắt đầu xem xét: – “Tinh hạch cấp bốn?”

– “Vâng.” Hai tay Đường Nhược để ở giữa không trung, bàn tay hướng xuống, sau đó giống như mở vòi nước, từng viên tinh hạch màu xanh da trời ‘rầm rầm’ rơi tán loạn trên mặt đất: – “Những vật này đều là em và Bạch Ngạn tặng anh đấy.”

Tiếng động này khiến cho những nhân viên nghiên cứu khoa học trong phòng nghiên cứu đều bước qua xem, vẻ mặt của từng người đều đầy hưng phấn:

– “Tinh hạch cấp bốn?”

– “Nhiều như vậy?”

– “Haha, cái này còn nghiên cứu được.”

– “Đúng, cuối cùng cũng có thể ăn bữa ngon rồi!”

Ở điều kiện như thế này, có thể đi theo Đường Nhất Nặc làm nghiên cứu đầy gian khổ, tất cả đều là người si mê nghiên cứu khoa học, đồng thời cũng từng là cấp dưới trung thành của nhà họ Đường, bằng không thì không ai có thể chịu được mỗi ngày mỗi đêm không cầm tiền lương lăn lộn ở trong phòng thí nghiệm.

Tất cả hơn mấy vạn viên tinh hạch, thấy Đường Nhất Nặc trợn mắt há hốc mồm, ngây ra như phỗng. Tuy hắn đã tưởng tượng qua chính mình đem dị năng giả không gian kia mang đến nơi này, dáng vẻ chính mình mỗi ngày đều nằm trên mấy vạn viên tinh hạch, nhưng tưởng tượng cùng với tận mắt nhìn thấy thật sự không giống nhau!

Thoải mái! Cảm giác chứng kiến vật ở thực tế thật sự quá thoải mái!

Thoải mái! Có tiền trở thành địa chủ cảm giác quá thoải mái!

Ô ô ô…. Tuy em gái nhà mình bị xác khô dụ dỗ nhưng vẫn nhớ rõ chính mình là anh trai tốt đấy, cảm động quá!

Vì vậy Đường Nhất Nặc cũng không có giữ lại, nói cho hai người phương pháp đặc biệt, chính là đi đến những lô cốt di động đánh cướp thân phận khí của những người kia. Cái gọi là lô cốt di động phi pháp, những lô cốt này là nơi làm ra những hoạt động phi pháp. Những lô-cốt này có hình dạng rất lớn, giống như xe lửa trước tận thế, thậm chí còn to hơn cả xe lửa,

bên trong có đầy đủ phương tiện cung cấp cho người ở lại, còn có thể cung cấp cho người giải trí. Bởi vì phi pháp, cho nên luôn luôn dừng ở ngoài thành mà không vào trong thành, mà những người này cũng bởi vì ở bên ngoài quá lâu nên bị chính phủ xem nhẹ. Chỉ cần lấy được thân phận khí của những người này đến tay, đem vào trong phòng thí nghiệm sửa chữa gien, có thể để cho bọn người Hồ đội ở lại tại Liên Bang.

Bạch Thất và Đường Nhược nhìn nhau, sau đó nhất trí quyết định sử dụng phương pháp này để lấy thân phận cho đội viên của mình.

Đường Nhất Nặc nhìn hai người tràn đầy tin tưởng, cũng không muốn dập tắt lửa khói của bọn họ, chỉ nhắc nhở một tiếng, những lô-cốt phi pháp này có hành tung bí ẩn, bởi vì đảm bảo an toàn của mình, bên trong cũng có rất nhiều dị năng cao thủ, ngàn vạn lần phải hết sức cẩn thận. Bằng không mỗi người đều đi gây chiến với lô cốt như vậy rồi, nơi đó chính là cái động tiêu tiền, bên trong tất cả đều là tiền.

Trước mắt cũng không thể trực tiếp lao thẳng đến đó, lần lượt hỏi từng người: xin hỏi lô cốt di động phi pháp ở chỗ nào? Chúng ta muốn dùng dị năng cấp ba củi mục đi diệt đi nó!

Cho nên Bạch Thất cùng Đường Nhược vẫn là đi đến đại sảnh thợ săn thuê một chiến xa loại khác, làm đăng ký đi bên ngoài đánh con kiến thú, dùng để nâng cao dị năng của chính mình.

Đường Nhất Nặc nhận của em rể và em gái lễ vật lớn như vậy, có qua có lại, cũng cho Bạch Thất một ít tinh thạch. Những tinh thạch này đều là do bảo thạch cùng khoáng vật chất dưới phóng xạ biến chất tạo thành, cũng có trợ giúp nâng cao dị năng.

Hôm nay hai người đã có kinh nghiệm nên đi đến nơi xa hơn một chút, suýt chút nữa đã rơi vào ổ kiến, cũng may có tinh thần lực của Đường Nhược, mới tránh được nơi nguy hiểm thế này. Bạch Thất một mình chiến đấu con kiến thú, Đường Nhược lược trận, ở một bên chuẩn bị ra tay cứu viện hoặc đánh lén.

Dị năng không còn thì lên xe, dùng chiến xa công kích, nhóm mình ở bên trong khôi phục dị năng, hấp thu tinh thạch.

Khi trở về, giao xe giao con mồi, có được 4.000 đồng Liên Bang.

Vòng đi vòng lại.

Thời gian đánh quái như vậy đã trôi qua ba tháng, Bạch Thất cũng vì vậy mà dị năng tiến cấp lên cấp bốn, đến cấp bốn có thể sử dụng ‘đóng băng vạn dặm’ rồi! Đóng băng vạn dặm vừa
ra, Bạch Thất có thể một mình chiến đấu với hai con kiến thú.

Hai người một đường đánh đến trong ổ con kiến thú, bắt đầu là bao vây giải quyết đám kiến thợ chung quanh, sau giải quyết kiến lính. Hôm nay chuẩn bị vào bên trong, trực tiếp giải quyết Kiến Chúa bên trong!

Lại đến đại sảnh thợ săn đăng ký. Đến chịu khó như thế, nhân viên làm việc ở đại sảnh cũng quen biết Bạch Thất cùng Đường Nhược. Thật sự là tổ hợp quá đoạt mắt người khác.

Rất nhiều người đi ra ngoài đều là một nhóm người, như cao thủ sẽ treo cái mác cao thủ hành động một mình. Dù sao bọn họ chưa từng gặp người có dị năng đẳng cấp kém như vậy đi ra ngoài đánh quái như vợ chồng hai người.

Dị năng giả rất xem trọng người bầu bạn chung thân, Liên Bang còn không hạn chế chế độ một vợ một chồng, ở đây có thể một vợ nhiều chồng, thật sự phụ nữ quá ít dẫn đến nguyên nhận bạo động. Phụ nữ bị trở thành gấu trúc trước tận thế, rất ít phụ nữ ra cửa đánh dị thú. Đường Nhược trong mắt bọn hắn là hiếm thấy, còn trẻ vẻ ngoài xinh đẹp lại có dị năng, vậy mà mỗi ngày đều ra ngoài xông vào dị thú buồn nôn như vậy? Càng hiếm thấy là Bạch Thất, có năng lực như vậy lại có thể làm cho phụ nữ có dị năng cao hơn anh rất nhiều bảo vệ anh đi ra ngoài. Bộ đôi hiếm thấy như vậy, sao không khiến người chú ý.

– “Vẫn chiến xa vòi rồng sao?” Nhân viên công tác nở nụ cười một tiếng, anh chàng này một tháng trước mỗi ngày đều đổi một chiến xa. Cho đến một tháng sau vẫn thuê loại chiến xa vòi rồng loại tốt này.

– “Ừ, muốn loại này.” Bạch Thất gật đầu, ngẩng đầu cho hắn trừ đồng Liên bang trên thân phận khí.

Chiến xa vòi rồng là chiến xa tốt nhất trong các loại chiến xa, giá cả mắc đến trăm vạn đồng liên bang. Hai tháng đi săn, mỗi ngày mấy ngàn ghi vào sổ sách, hai người lại có thêm 40 mấy vạn đồng liên bang trên đó. Nhưng vì hai người đều không tiết kiệm tiền, mỗi bữa đều ăn tốt nhất ở tốt nhất nên cũng không còn bao nhiêu, nói trắng ra là cả người không có chút của cải vẫn rất nghèo!

Rêu rao như thế, thật ra còn có một nguyên nhân. Bạch Thất muốn nói cho người khác biết, anh không tiếc dùng tiền, hi vọng có người có thể tiết lộ chút tin tức cho anh về động tiêu tiền nơi lô cốt di động phi pháp, để cho anh bước vào tìm hiểu tình hình bên trong đó.

Nói ra xe, đã nghe có người “Ồ” một tiếng, quay đầu nhìn anh nói: – “Thằng nhóc, không tệ lắm, thật tinh mắt, chọn chiến xa vòi rồng, gia tộc cậu thế nào?”

Bạch Thất vòng vo ánh mắt, mỉm cười, nói: – “Cha tôi không cho tôi lộ ra dòng họ gia tộc.”

Đường Nhược đứng ở một bên hơi quýnh:-(囧): đây là tiết tấu ông chồng nhà mình chuẩn bị lừa dối người khác.

Câu trả lời lập lờ nước đôi vừa nói ra như vậy, thật ra cũng nói cho người khác biết: – Nhà của tôi thật rất trâu bò, cũng vì tôi không muốn có cuộc sống dựa vào gia tộc, cha tôi muốn rèn luyện tôi, cho nên không cho tôi tiết lộ tên họ gia tộc. Giải thích đơn giản hơn: Tôi là cự phú soái đến tầng chót xã hội thể nghiệm cuộc sống!

Quả nhiên người nọ nghe nói như thế, liền gật đầu tỏ ý hiểu rõ: – “Cha tôi cũng không cho tôi tiết lộ dòng họ gia tộc.” Sau khi dò xét xong, lại nhẹ giọng hỏi thăm Bạch Thất: – “Nhà của cậu có phải ở thành Cự Nguyệt không?”

Bạch Thất cười thản nhiên, dáng vẻ tươi cười hết sức hào phóng, đúng tiêu chuẩn công tử.

Người nọ trông thấy Bạch Thất mỉm cười như thế, lại mang vẻ mặt như đã hiểu gật đầu, đưa một tay ra: – “Quả nhiên là thế, tôi đã biết! Đều là anh em gặp rủi ro, người một nhà!”

Bạch Thất cùng hắn nắm tay mỉm cười.

Đường Nhược hơi quýnh:-( 囧 đã biến cực quýnh:-( 囧.

Vị này, lời gì cũng đều không nói ra, ngài cứ như vậy tự bổ não cho mình vậy mà được sao?

Ngàn năm sau, chỉ số thông minh của con người thật đáng lo!

Lời nói của Bạch Thất thân thiết khôi hài, thoáng chốc đã bắt chuyện được cùng với đối phương. Mấy người vừa nói vừa đi, cùng nhau đi ra đại sảnh thợ săn.

Lúc đến cửa thành Tinh Nguyệt, Bạch Thất chỉ phơi ra một khối ngọc bội tài sản mà thôi, thế mà đã đem gốc gác của người ta vạch trần ra hết. Người này đến từ thành Cự Nguyệt, tên Lục Kỳ Phong, trong nhà giàu có, ông nội 200 tuổi, là một dị năng giả cấp mười bốn, bởi vậy ở trong thành thị cấp một cũng rất có địa vị, chiến xa vòi rồng đúng là loại hình nhà hắn đầu tư. Toàn bộ Liên Bang, dị năng lên cấp mười bốn chỉ có chín người, trước mắt toàn bộ đều ở thành Cự Nguyệt.

Mỗi khi người kia hỏi về người trong nhà của Bạch Thất, Bạch Thất luôn mỉm cười: – “Thật có lỗi, cha tôi nghiêm khắc, không cho phép tôi lộ ra thanh danh gia tộc.”

Nhưng nhìn ngọc bội Bạch Thất lấy ra làm quà gặp mặt, Lục Kỳ Phong làm sao dám xem nhẹ Bạch Thất, cho dù cha già nhà mình cũng không có vừa thấy mặt đã tiễn đưa ngọc bội làm quà gặp mặt đâu đấy! Cho nên trong mắt hắn, Bạch Thất sinh ra chắc chắn cao hơn nhà mình! Hắn vội vàng từ chối.

Nhưng Bạch Thất vô cùng hào phóng, chỉ cười nói: – “Anh Lục không cần khách sáo, tôi và anh khó có được gặp nhau ở chỗ này, có duyên như vậy, đây chỉ là món quà nhỏ mà thôi, không cần để ý.”

Bọn họ còn nhiều ngọc bội mà, mà ở Liên Bang phương pháp lại không có. Hôm nay xuất hiện một kẻ ngốc có nhiều tác dụng với mình như thế, Bạch Thất nơi nào buông tha, thông qua nhân mạch của hắn tìm hiểu tin tức mới nhất về lô cốt di động phi pháp kia.

Lục Kỳ Phong nhận lấy ngọc bội, yêu thích không buông tay, đối với Bạch Thất quả thực cúi đầu phục tùng, gọi anh một tiếng đại ca, sau đó chuẩn bị đi theo phía sau bọn họ cùng đánh dị thú một ngày!

Dị năng của Lục Kỳ Phong là hệ Hỏa, dị năng cấp hai, vẫn sau này thông qua dược vật thay đổi gien để thức tỉnh dị năng đấy, mỏng mà rất yếu. Nhưng gia tộc có danh tiếng để cho con cháu mình ra ngoài rèn luyện, nhất định sẽ cho hắn người bảo vệ xứng đáng. Ngược lại vệ sĩ kia lại là dị năng giả cấp chín, cũng là hệ Băng.

Bốn người một đường xông vào sào huyệt con kiến thú mà hôm nay Bạch Thất đã định đến, chuẩn bị tập kích Kiến Chúa.

Lục Kỳ Phong vừa ra chiến xa, sau khi giẫm trên mặt đất, không ngừng kêu to ‘Ai nha’ ‘Oa nha’, hiển nhiên chưa từng đến nơi như vậy săn giết dị thú.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!