Tận Thế Song Sủng

Chương 409: Nhân gian bầu bạn!


trước sau

Edit: Trang Nguyễn Beta: Sakura Trên tường thành còn có người cầm rổ tung hoa hồng về phía bọn họ. Nhìn kỹ lại, những người kia đúng là các em gái hệ Thủy cùng Đường Nhược quan hệ thân thiết trong lần Zombie triều đầu tiên.

Vừa đưa tay, nhìn thấy mấy đôi mắt mỉm cười với mình. Đường Nhược mỉm cười đáp lại.

Trong cánh hoa, hai người từng bước từng bước đi lên nơi cao nhất của tường thành.

Biển cạn đá mòn vẫn chung một lòng, trời cao đất rộng mặc chim bay.

Ngày tốt nên đôi giai ngẫu.

Nhân gian bầu bạn!

– “Ô ô, tôi rất cảm động.” Chu Minh Hiền đứng tại ở bên dưới che miệng, khóc ròng nói: – “Giống như còn cảm động hơn lúc mình kết hôn.”

– “Còn chưa chính thức bắt đầu đâu, cậu cảm động cái gì!” Hồ Hạo Thiên nói xong, vỗ vai anh ta một cái, đồng thời, kéo bà vợ của mình đến bên cạnh mình, từ phía sau lấy ra một bó hoa hồng cùng hoa bách hợp bó lộn xộn đưa tới, thâm tình chân thành nói: – “Vợ à, anh cảm ơn em luôn bên bầu bạn hỗ trợ giúp đỡ anh. Hôm nay tuy là hôn lễ của Tiểu Bạch, nhưng độ ân ái của chúng ta cũng không thua kém gì bọn họ.”

Ở tận thế tặng một bó hoa hồng còn quý giá hơn nhiều, một bó như vậy quả thật có thể so với nhẫn kim cương top 5 trước tận thế.

Dương Lê đón nhận bó hoa hồng, trong mắt lấp lánh ánh lệ. Cô chú ý không phải giá trị của nó mà là tấm lòng của anh.

Anh cũng tốn rất nhiều tâm tư vì hôn lễ của Bạch Thất, chính mình tận mắt chứng nhận đồng thời trong lòng sao không khỏi hâm mộ, tình yêu cùng bánh mì, con gái vẫn mãi luôn để ý tâm ý của đối phương.

Bánh mì tự mình cũng có thể kiếm được, anh cho em tình yêu là tốt nhất. Hồ Hạo Thiên mỉm cười ôm Dương Lê vào trong ngực: – “Em còn đẹp hơn hoa.”

Đồng dạng trình diễn hình ảnh này còn có Điền Hải cùng Phan Hiểu Huyên.

Lúc Điền Hải lấy ra hoa hồng, Phan Hiểu Huyên cũng không có rụt rè như Dương Lê, mà là trực tiếp nhào đến ôm lấy cậu: – “Cảm ơn, em rất thích hoa này, em còn tưởng chỉ có Tiểu Bạch mới có tâm tư tinh tế tỉ mỉ như vậy.”

Phía dưới có hai đôi ôm nhau dẫn đến nhiều người hâm mộ.

Đương nhiên, trọng yếu nhất vẫn là cặp đôi chính trên tường thành tổ chức hôn lễ thế kỷ.

Bạch Thất trong loa phát thanh nói muốn toàn bộ mọi người trong căn cứ tập hợp dưới tường thành ở cửa Nam, nhưng người đến thật không có nhiều người như vậy, cho nên cơ bản chỉ có dị năng giả, từng người đứng ở một nơi, đều đứng ở dưới tường thành.

Trên tường thành trai tài gái sắc, vừa lúc bình minh đến, vừa lúc thích hợp.

Đại Tướng Tiền đã sớm đứng trên tường thành, đang đợi, trông thấy nhân vật chính đến, mỉm cười, đưa tay ra hiệu âm nhạc bên cạnh ngừng lại.

Ban nhạc này vẫn là mời người hiện trường diễn tấu đấy, có thể ở trong hoàn cảnh như vậy tìm được mấy người hiểu âm nhạc cho đủ số cũng không khó, khó chính là tìm nhạc khí.

Vì vậy mặc kệ nhạc khí gì, cho dù là đàn violon, kèn Xô-na, chỉ cần tìm được, đều dùng hết cho tôi!

Thật giả lẫn lộn, không có vấn đề!

Vàng thau lẫn lộn, làm theo đều trả tiền công!

– “Hiện tại mời mọi người giữ trật tự, chúng ta sắp tuyên thệ rồi, hai vị.” Đại tướng Tiền cầm một tờ giấy trắng nhìn hai người nói.

Từ khi vào ở trong đại viện Tùy Tiện, về sau Phan Đại Vĩ cũng cùng mọi người cùng một chỗ vui chơi giải trí cậy già lên mặt, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, tất cả đại lão rõ ràng cũng đều bị lây chút ít bệnh tinh túy.

Muốn kết giao bạn hữu cũng đơn giản, cứ không biết xấu hổ là được rồi!

Đại Tướng Tiền không có chậm trễ, thật ra trong lòng ông cũng rất kích động, giờ phút này cầm tờ giấy kia bắt đầu tuyên đọc: – “Bạch Ngạn, anh có nguyện ý lấy Đường Nhược làm vợ, vô luận nghèo khó hay phú quý, khỏe mạnh hay bệnh tật, anh đều phải quan tâm cô ấy, che chở cô ấy, quý trọng cô ấy, bảo vệ cô ấy, thấu hiểu cô ấy, tôn trọng cô ấy, chăm sóc cô ấy, nhường nhịn cô ấy, làm bạn với cô ấy cả đời này cho đến cuối cùng, anh có nguyện ý không?”

Bạch Ngạn nghiêng đầu nhìn Đường Nhược, cười: – “Tôi nguyện ý.” Sau đó, anh lập tức quỳ xuống đất, lấy ra một chiếc hộp cẩm nhung màu đỏ, nhìn thẳng vào mắt cô, chân thành nói: – “Đường Nhược tiểu thư, em có nguyện ý gả cho anh Bạch Ngạn làm vợ, vô luận nghèo khó hay phú quý.. .”

Trong chiếc hộp cẩm nhung kia chính là một đôi nhẫn, giống hệt chiếc nhẫn đã mất đi lúc trước của mình.

Chiếc nhẫn kia, mặc kệ Bạch Thất tìm người làm lại, hay trong cát vàng mênh mông tìm về được, Đường Nhược đều cảm động đến rối tinh rối mù.

Cuối cùng cả đời, làm việc nghĩa không
được chùn bước.

Cô nhìn chiếc nhẫn trong hộp, cố nén nước mắt vì vui sướng đến phát khóc, há miệng nói: – “Em Đường Nhược nguyện ý gả cho Bạch Ngạn, cả cuộc đời này làm vợ của anh.”

Một câu lời thề hẹn cả đời bên nhau, khoảnh khắc cảm động làm bạn cả đời dù có mưa gió khó khăn đến thế nào.

Chiếc nhẫn được lấy ra đeo lên tay của hai người.

Bạch Thất nắm tay Đường Nhược đứng trên tường thành hướng ra phía ngoài, nhìn mọi người bên dưới, cất cao giọng nói: – “Hôm nay là ngày tốt lành, năm phút sau, tất cả các cửa đều mở ra, tất cả chiến lợi phẩm đều ban thưởng cho mọi người!”

Dưới tường thành mọi người im lặng trong chốc lát.

Trong lúc Zombie triều, căn cứ đã cho bọn họ điểm tích lũy, điểm tích lũy ở trong căn cứ chính là tiền, có thể trao đổi với bất kỳ vật gì. Bây giờ trực tiếp mở toàn bộ các cửa, còn để căn cứ chia tất cả tinh hạch cho mọi người?

Đánh trọn vẹn 89 ngày là khái niệm gì!

Nơi này chính là có tối thiểu trăm vạn con Zombie ah!

Tuy nhiên nếu tính tổng số lượng người trong căn cứ, mỗi người được chia không được bao nhiêu, nhưng một đoàn đội cộng lại cũng rất khả quan rồi.

Dù sao căn cứ cũng đã tính toán điểm tích lũy rồi, còn có những người bình thường ở tầng dưới chót kia chắc chắn phân chia phải thấp hơn giá trị bình quân rồi đấy.

Bạch Thất thấy bên dưới lặng ngắt như tờ, lại công thức hoá nói tiếp: – “Đợi đến khi cửa thành mở ra, mời tất cả các nhân viên theo thứ tự bảo trì tốt đội hình, đào lấy tinh hạch đốt cháy Zombie, nếu như phát sinh sự kiện giẫm đạp ẩu đả, mời nhân viên phạm tội đến nhiệm vụ đại sảnh của căn cứ tự thú.”

Cái này… mọi người mới hiểu được, thật không phải Bạch Thất đang nói đùa, thật sự muốn đem tất cả tinh hạch có được đều chia ra!

– “Vạn tuế!” Có mấy người dẫn đầu hoan hô.

– “Bạch lão đại vạn tuế!” đội hình phía sau đuổi theo.

– “Bạch lão đại vạn tuế, chị Đường vạn tuế! Trăm năm hạnh phúc, thiên trường địa cửu!” Tất cả mọi người đều hò reo theo.

Thanh âm này giống như sóng lớn dâng trào, giống như thiên quân vạn mã lao nhanh đến, vang vọng bốn phía.

Thời buổi loạn lạc, mong ước cũng rất đơn giản, có đầy đủ đồ ăn, có phòng ở ấm áp, có cánh tay cường đại có thể bảo hộ người nhà, chỉ như thế thôi.

Mà tất cả những thứ này, chỉ cần đi theo Bạch Thất đều có thể có.

Đúng là nên vạn tuế.

Đáng giá vạn tuế!

Nghe thanh âm hò hét chúc phúc, Bạch Thất cùng Đường Nhược nhìn nhau cười cười, rồi sau đó, anh cúi người, hôn lên đôi môi đỏ tươi của cô…

Qua bao năm ngày càng tươi đẹp.

Gieo trồng tình cảm, mọi người cùng hưởng.

Bởi vì thời gian có hạn, hôn lễ cũng không giống trước tận thế, bày tiệc ba ngày ba đêm, đãi ba ngày yến tiệc.

Sau khi có được sự chứng kiến của mọi người, Bạch Thất cũng thực hiện hứa hẹn, mở ra bốn cửa Đông Tây Nam Bắc để cho nhóm dị năng giả đi ra ngoài đào lấy tinh hạch.

Căn cứ chiến thắng Zombie triều, nhưng muốn giải quyết tốt hậu quả vẫn còn rất nhiều chuyện phải làm, dựa theo kinh nghiệm trước đây, đêm nay sẽ có đàn muỗi đột kích với quy mô lớn, bởi vậy vẫn không thể chủ quan.

Lúc trước thu thập tấm PC vẫn còn chưa bao bọc toàn bộ trên không trung ở căn cứ, tuy nhiên trong lúc Zombie triều, công trình này cũng không bỏ quên, nhưng vẫn như trước chỉ mới bao trùm một phần tư mà thôi.

Đến lúc xế chiều, vận chuyển cùng đốt cháy gần nửa thi thể Zombie, mọi người lại phân chia tổ đội đốt, đứng trong căn cứ chờ đợi buổi tối, thời khắc đại quân muỗi kéo đến.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!