Tận Thế Song Sủng

Chương 394: Chúng ta đều yêu nước!


trước sau

Trời chiều hiện ra ánh sáng nhàn nhạt. Đám mây trắng xám tràn đầy.

Căn cứ tồn tại độc lập giữa một vùng đất hoang vu. Hôm nay trong căn cứ mỗi người công dân đều mê mang giống như kẻ lãng tử rời nhà. Nhìn tình huống này Hồ Hạo Thiên và Bạch Thất liếc mắt nhìn nhau. Đường Nhược nắm tay Bạch Thất thật chặt mang theo lo lắng nhìn anh.

“ Làm sao bây giờ? “ Hồ Hạo Thiên nói.

“ Làm như thế nào? “ Lưu Binh hỏi.

“ Chúng ta có đi hay không? “ Vạn Dư Lý cũng hỏi.

Tất cả mọi người đều nhìn Bạch Thất chờ hắn quyết định.

Bạch Thất nhìn mọi người sắc mặt ngưng trọng, ngược lại chậm rãi ôm lấy khóe miệng đã có vẻ mỉm cười, anh thần thái như thường nói: “ Tôi nghe mọi người “

Với năng lực của bọn họ nếu không có zombie cấp 4 thì không có gì đáng lo ngại, thật sự xem như dễ dàng.

Nếu mọi người hiện tại muốn rời khỏi cũng không hỏi ý kiến của anh, mọi người hỏi như vậy kì thực là bọn họ cũng không muốn rời khỏi lúc này mà muốn ở lại căn cứ đối phó zombie triều.

Bạch Thất nói xong 4 chữ kia vẫn chưa dừng lại, hắn quét mắt qua các dị năng giả lớn tiếng nói

“Yêu nước, chúng ta đều có!”

Con nhạn mất tổ nơi nào đi? Căn cứ thất thủ nơi nào về?

Tiếng hò hét ngay lập tức như lũ quét bộc phát!

“ Đúng, yêu nước chúng ta đều có!”

“ Chúng ta đều có!”

Mọi người ở đây giống như ăn hết 50 cân thuốc tăng lực, thanh âm hô lên chấn long dục tai.

Những dị năng giả phía sau chạy tới nghe được cũng nhiều hơn vài phần tin tưởng.

Không đi, không bỏ, không phụ, dũng cảm tiến tới

Đường Nhược nghe được âm thanh chấn động mây xanh, sinh lòng cảm động nắm lấy tay Bạch Thất.

Đoàn kết dân tộc là trụ cột của quốc gia.

Phan Đại Vĩ nhìn mọi người trong chốc lát, ngẩng đầu, từ trong túi tiền lấy ra một điếu thuốc đưa lên miệng.

Hồ Hạo Thiên đứng bên cạnh, khóe măt nhìn thấy giật lấy viên thuốc kia:

“ Hút ít một chút, không biết nó có độc ah?”

Phan Đại Vĩ bị lấy mất điếu thuốc cũng không có gì tức giận, nhìn lên trời chậm rãi nói:

“ Đội trưởng Hồ kỳ thật mộng tưởng vật này à? Thật sự có độc”

Hồ Hạo Thiên nghĩ đến Zombie triều lần trước, Phan Đại Vĩ tại khu nhà chính phủ hỏi mình “ mộng tưởng hay là muốn có?”

Giấc mộng của bọn họ…. đó là thu phục Hoa hạ!

“ Biết rõ có độc vẫn còn không ném làm gì?”

Hồ Hạo Thiên đồng thời hỏi Phan Đại Vĩ, cũng hỏi lòng mình: rõ ràng nói muốn bỏ đi, rõ ràng nói muốn đi căn cứ thành phố N lấy vũ khí trở về xem những người lãnh đạo làm mình khó chịu bị dày vò, hiện tại còn muốn lưu lại giúp bọn họ làm gì?

Phan Đại Vĩ lấy điếu thuốc trên tay anh tiếp tục đưa lên miệng, cười ha ha: “ Mộng tưởng không thể cô phụ”

Giá trị của một người là do chính mình quyết định.

Bên này đang thảo luận thì tại biệt thự số 18 Diệp Thánh Luân đang nói lời bịa đặt:

“ Chủ tịch Nguyên chỉ là đến đội Tùy Tiện nghị hòa mà thôi, thế nhưng bọn họ lại hạ sát chứng minh bọn họ có tật giật mình, Đường Nhược chắc chắn có bí mật không muốn để cho ai biết. Cho dù không phải cô ta có bí mật thì cũng vì công đạo cho chỉ tịch Nguyên mà không thể buông tha cho đoàn xe Tùy Tiện.

“ Nói láo, đánh rắm!!” Tiền Kim Hâm chửi ầm lên “ Chủ tịch Nguyên chết như thế nào chân tướng không rõ ràng, chúng ta chỉ thấy thư kí Kim đưa thi thể đến nghe lời nói từ một phía, như thế nào bảo chúng ta tin. Hơn nữa hiện tại căn cứ trọng yếu nhất là đối mặt với zombie triều”

Diệp Thánh Luân tự nhiên không phục, cùng tướng Tiền lý luận.

Hắn ngay cả chủ tịch Nguyên cũng dám xuống tay thì đối mặt với một người không có dị năng, nếu như không phải mọi người còn ở đây thì còn không phải 1 đao cắt cổ đối phương?

Hai người, người tranh ta đoạt, người lý ta theo, người tới ta đi…

Những lão đại ở đây đều trầm ngâm.

Cuối cùng thiếu tướng Hoa vỗ vỗ cái bàn lớn tiếng tuyên bố: “ hiện tại trọng điểm vẫn là đối phó Zombie triều, việc của chủ tịch Nguyên khi chúng ta biết rõ chân tướng lại bàn, thời điểm đặc
biệt không thế xuất binh gây hậu họa”

Mọi người đều gật đầu.

Căn cứ thiếu đi chủ tịch Nguyên còn có thể vận hành, căn cứ bị zombie triều xô ngã thì cái gì cũng không có.

Lúc này, một người chạy tới bên cạnh Diệp Thánh Luân nói bên tai hắn.

Diệp Thánh Luân mắt nhíu lại, đứng lên lớn tiếng nói: “ Các vị, tôi cũng biết hiện tại trọng yếu nhất là Zombie triều, nhưng đoàn xe Tùy Tiện thừa dịp hỗn loạn này muốn chạy trốn, toàn bộ đều đã tới cửa Tây, chúng ta không thể tại thời điểm này thả bọn họ ra bằng không ra khỏi cửa căn bọn họ sẽ không trở về nữa, cái chết của chủ tịch Nguyên không báo được nữa”

“ Không trở lại không phải hợp ý của cậu? “

Tướng Tiền nói “ Hơn nữa bọn họ dù rời đi, tôi tin bọn họ sẽ trở về, có lẽ bọn họ biết căn cứ đối mặt với Zombie triều gặp nguy hiểm ở lại căn cứ trấn thủ, giúp căn cứ mới là đại lợi ích cho bọn họ”

Diệp Thánh Luân không cùng tướng Tiền lý luận nữa, hiện tại mốt chốt là hắn phải thuyết phục những lão bất tử này xuất binh. Thừa dịp này giết cái đám người nhiều lần nhắm vào hắn, đánh vào mặt hắn.

“ Xác vị, chúng ta tất nhiên không đặt trọng điểm vào đoàn xe Tùy Tiện, nhưng hiện tại nên ngăn bọn họ rời đi, ít nhất nên giữ bọn họ lại điều tra. Nếu các vị không muốn thì tôi lấy tư cách người làm con thay chủ tịch Nguyên báo thù, hi vọng chủ tịch Nguyên dưới cửu tuyền có thế thấy các vị buông tha cho kẻ phạm tội”

Dưới tay hắn có mấy ngàn dị năng giả, hôm nay là đội ngũ dị năng giả lớn nhất có hơn 4000 di năng, một con số khổng lồ cộng thêm binh sĩ của Diệp gia quả thật không thể bỏ qua lưc lượng này.

Mọi người thấy hắn kiên trì cũng đành gật đầu.

Chỉ cần đứng đầu vẫn là Diệp gia, trước đều thống nhất ý kiến không thể để cho đoàn Tùy Tiện lớn mạnh, hiện tại sợ gì vạch mặt xuất binh

Tướng Tiền cùng ông Hồ tức giận đến toàn thân phát run, kiên quyết không đồng ý khi không có chân tướng.

Diệp Thánh Luân chế nhạo: “ Tướng Tiền thân mang chuyện quan trọng của căn cứ mà không thể thắng thắn, ông tuổi lớn như vậy rồi lại không thể làm việc công bằng như người trẻ tuổi? “

Tướng Tiền sắc mặt càng phát nhợt, lại không thể vung tay nói: lão tử nhất quyết không đồng ý, các ngươi muốn tính sao thì tính

Chỉ là lần này đối mặt với zombie triều ông không thể không có trách nhiệm với tư cách đại tướng.

Bố con Chu gia nhìn tướng Tiền bị đánh bại trong nội tâm thật sảng khoái. Giải quyết xong đoàn xe Tùy Tiện bọn họ sẽ an vị thương thảo nhiệm vụ kế tiếp.

Thời gian cấp bách, lúc trước trải qua không giống nhau nên sách lược cũng không giống nhau.

Bạch Thất bên kia quyết định ở lại trấn thủ nên muốn biết tình hình zombie triều bên ngoài. Hoàn toàn không biết gì chỉ càng thêm nguy hiểm.

Bọn họ quyết đinh thật nhanh chuẩn bị ra ngoài 10km điều tra tình huống hiện tại 1 chút.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!