Tận Thế Song Sủng

Chương 342: Đứng ở thiên đường nhìn ngắm địa ngục


trước sau

“Cậu muốn nói cái gì…” bây giờ Phan Hiểu Huyên cũng ở trong tình trạng tim đập như trống, tâm tình khẩn trương so với Điền Hải cũng không có tốt hơn bao nhiêu, bị giọng nói trong ngõ nhỏ quấy rầy, càng cảm thấy bầu không khí giữa hai người có phần quái dị.

Giờ phút này lại nghĩ tới lời Dương Lê nói, đợi chút nữa cậu ấy còn phải lên đài chiến đấu, cô khẳng định cũng không muốn khiến cho cậu ấy dùng cái bộ dáng không có ý chí chiến đấu mà đi ra ngoài, bởi vậy muốn nhanh nhanh biết cậu rốt cuộc muốn nói cái gì.

Duỗi đầu một đao, co lại đầu một đao, không bằng đến thống khoái a!

Hai người còn chưa nói rõ ràng, ở chỗ ngoặt sâu trong ngõ nhỏ xuất hiện một người phụ nữ.

Đó là một người phụ nữ mắt một mí trông rất quyến rũ, tuổi của cô ta có lẽ không nhỏ, có thể nhìn thấy được một vài nếp nhăn trên khóe mắt. Cô ta có dáng người đẫy đà, có vẻ như trước tận thế là một kẻ có tiền, làn da được bảo dưỡng vô cùng cẩn thận, lúc vừa đi ra, quần áo trượt xuống vai, lộ ra một mảng thịt trắng như tuyết.

Người phụ nữ nhìn hai người đang toàn thân cứng ngắc, nhếch lông mày cười nói: “Em gái nhỏ, em trai đây muốn nói với cô là, cậu ta thích cô đấy. Rõ ràng đến như vậy rồi, cô còn không nhìn ra

Ngũ lôi oanh đỉnh!

Toàn thân Phan Hiểu Huyên chấn động.

Thân thể Điền Hải càng căng cứng hơn nữa.

Nên khóc hay nên cười? Nên thẹn thùng hay là nên buồn bã, tức giận?

Đứng ở thiên đường nhìn ngắm địa ngục, đời người giống như một vở kịch. Đứng địa ngục nhìn ngắm thiên đường, đời người khắp nơi là tuyệt vọng!

Người phụ nữ nói xong câu này, người đàn ông sau lưng cũng đi ra theo.

Người phụ nữ sửa sang lại quần áo, đưa tay kéo lấy người đàn ông, lúc đi ra đến bên ngoài, vừa đi vừa nhìn hai người cười nói: “Thật sự là khó có được, ở cái nơi dưới đáy xã hội, sinh ra là không đúng, chết cũng không dậy nổi này còn có hai người lần đầu tiên yêu nhau muốn chơi trò tỏ tình đấy…”

Người đàn ông nhìn cô ta cười nói: “Em nhỏ nhà người ta là muốn tìm cách đem đối phương trở thành người duy nhất trong đời mình đấy, thế nào, em cũng muốn thử cảm giác có mối tình đầu sao?”

“Anh thử làm một màn tỏ tình cho em xem?”

“Hắc, chúng ta đâu còn cần phải nói cái gì yêu cái gì thương, không phải cứ cởi hết ra là xong sao?”

“Cho nên, anh là đồ đáng ghét.”

Một nam một nữ tiêu sái rời đi, bỏ lại đằng sau hai người mắt to mắt nhỏ, xấu hổ đến cực điểm.

“Tôi…”

“Cậu…”

Hai người đồng thời mở miệng, lại đồng thời ngậm miệng, nhìn nhau hồi lâu đều không nói gì thêm.

Phan Hiểu Huyên cảm giác mặt mình nóng tới mức bốc hơi luôn rồi, làm khó cho cô sống gần hai mươi năm, gọi Điền Hải một tiếng em trai gần nửa năm, nhưng không biết Điền Hải lại thích mình.

Hơn nữa, vào lúc muốn bày tỏ tình cảm, tình huống lại là như thế này đây!!

Chân tướng là nghe được từ miệng người khác đấy!

Muốn chết rồi!

Chuyện gì xảy ra thế?

Điền Hải biết Phan Hiểu Huyên đang khẩn trương, đương nhiên, cậu cũng rất khẩn trương!

Trái tim cũng muốn nhảy ra khỏi lồng ngực luôn rồi!

Giờ phút này, điều duy nhất cậu có thể làm được là trấn tĩnh hơn Phan Hiểu Huyên, mặc dù như giấu đầu hở đuôi đấy.

Cậu quay đầu lại, trong nháy mắt nhìn thấy gương mặt cô cách mặt mình còn chưa đến nửa mét, hy vọng có thể tạo ra một bầu không khí thích hợp cứu vãn chút xấu hổ vừa nãy.

Giờ phút này, khuôn mặt kiểu trứng ngỗng của Phan Hiểu Huyên hồng hào mịm màng, đôi mắt sáng rực rỡ mang theo chút ngượng ngùng, khóe miệng hơi vểnh lên… Hết thảy tất cả đều hấp dẫn ánh mắt cậu một cách kì lạ.

Giờ phút này, trong lòng cậu giống như mặt hồ bỗng nhiên rơi xuống một chiếc lá, yên tĩnh mà lại rung động mãnh liệt, hô hấp liền trở nên nóng rực…

Thì ra ở cùng một chỗ với người mình thích là cảm giác này.

Giống như là đã có được toàn bộ thế giới…

Phan Hiểu Huyên không biết suy nghĩ trong lòng Điền Hải, cô cố gắng làm cho bản thân tỉnh táo lại, hé miệng, ra vẻ trấn định chậm rãi cười cười, mở miệng tìm một chủ đề nói: “Cậu gọi chị đi ra đây, là muốn nói với chị, cậu thích chị à?!”

Nhưng mà, sau một khắc, Điền Hải liền cúi xuống dưới, lấy môi của mình khép lại đôi môi anh đào đỏ tươi của cô.

Phan Hiểu Huyên: “!!!”

Cmn!

Đây là tiết tấu muốn đồng quy vu tận sao?!

Trong lòng của cô hung hăng run lên một cái, khiến cho toàn thân đều run lên theo, một hồi nhiệt lưu nhanh chóng từ môi trào lên não, sau đó bao phủ toàn thân…

Đây là lần đầu tiên cô bị một người con trai hôn, phản ứng tự nhiên chính là muốn đẩy cậu ra.

Vươn tay ra, đẩy một cái, không có tốn bao nhiêu sức lực, quả nhiên đã đẩy cậu ra được.

Vừa rồi não Điền Hải nóng lên mới hôn cô, bây giờ bị đẩy ra, cậu cũng đã chuẩn bị tốt tinh thần chịu đòn, nhưng mà Phan Hiểu
Huyên lại không có vung tay lên tát cậu.

Vừa rồi nụ hôn kia cũng chỉ là đụng nhẹ vào môi của cô thôi, ngay cả nước miếng cũng không có dính vào.

Phan Hiểu Huyên đương nhiên biết rõ, về mặt ý nghĩa thì cái này còn không được tính là hôn chính thức.

Không biết có phải bị hai người vừa rồi lây nhiễm, hay là ở trong căn cứ đã gặp quá nhiều đôi nam nữ ăn nằm với nhau ngay ngoài đường phố, cảm thấy người khác ở trong ngõ nhỏ làm chuyện kia bị phát hiện cũng không để ý, nếu như mình lại để ý việc bị đụng môi nhẹ một cái, có vẻ như mình là một kẻ vô cùng sĩ diện thích cãi láo ấy. Cô cảm giác rõ ràng giờ phút này mình là do xấu hổ nhiều quá mới sinh ra giận dữ.

Phan Hiểu Huyên đặt ngón trỏ lên miệng, xấu hổ đến mức mặt đỏ như quả hồng, nhìn cũng không dám nhìn đối phương, ngoài miệng lại còn có thể đậu đen rau muống: “Bà mẹ nó, cậu đang diễn ‘Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi’ à!” Tiến lên một cái là hôn, không còn gì để nói, học cái này ở đâu vậy.

Điền Hải không hiểu cái gì là ‘Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi’, cậu chỉ biết rõ: Phan Hiểu Huyên không có tức giận vung tay tát cậu một cái cũng đã minh chứng cho việc Phan Hiểu Huyên đối với cậu rất tốt!

Vì vậy, rèn sắt khi còn nóng, nhìn cô ấy thật sâu, ánh mắt kiên định, buông lời hứa hẹn: “Hiểu Huyên, tôi đang rất nghiêm túc, măc dù tôi không lợi hại được như anh Bạch, nhưng tôi nhất định sẽ cố gắng vượt qua anh ấy, sẽ không để cho chị thất vọng, tôi sẽ luôn bảo vệ chị, chăm sóc chị, xin hãy cho tôi một cơ hội, để tôi đem đến hạnh phúc cho chị, tôi nhất định sẽ đối xử thật tốt với chị.

Có trời mới biết, một câu nói như vậy, cậu đã suy nghĩ, lặp đi lặp lại cả một buổi tối!

“Tôi, cái kia, tôi…” Phan Hiểu Huyên cảm thấy thứ trong đầu của mình đều biến thành bột nhão cả rồi, trong lòng kinh hoảng

Mới ban nãy còn có suy nghĩ, lời tỏ tình là từ miệng người khác nói ra, rất không ổn. Không ngờ tới, bản thân lúc cậu ấy dùng ánh mắt thâm tình chăm chú nói ra, lại càng không ổn!

Cô muốn nói một câu, chúng ta không hợp nhau… Nhưng vẫn không thốt ra được.

Vừa rồi bị Điền Hải hôn, cô thật sự không tức giận, bây giờ đối phương bị mình nhẹ nhàng đẩy ra, ngược lại còn có chút cảm giác mất mát.

Truyện ‘Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi’ không phải là luôn luôn không quan tâm sao? Khi nào sẽ khinh địch như vậy, dễ dàng bị mình đẩy ra?

“Cậu đấy, chắc trận đấu của cậu cũng sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi thôi.” Bình thường cô là một người nhanh mồm nhanh miệng, cuối cùng cũng chỉ có thể thốt ra được một câu như vậy.

Nói xong, cô làm ra vẻ mặt nhẹ nhõm muốn đi ra khỏi ngõ nhỏ, nhưng không biết có phải là do đầu bị choáng váng còn chưa kịp tỉnh táo lại hay không mà vừa mới bước một bước, đột nhiên lại trượt chân, cả người nháy mắt ngã xuống…

Giờ phút này Điền Hải giống như là tình thánh đã trải qua ngàn vạn chiến dịch tình trường, hết sức nhanh chóng đã ôm lấy eo của cô, đem cô ổn định trong vòng tay mình.

Phan Hiểu Huyên: “…”

OH, MY, GOD!

Vậy mà chính mình lại được trải nghiệm cái tình tiết đã dùng đến nát bét trong phim truyền hình, vừa gặp liền yêu!

Phan Hiểu Huyên xấu hổ vô cùng: “Tôi, không phải là tôi cô ý…” Không phải tôi cố ý vừa đi liền trượt ngã một cái, mượn cơ hội này để tạo cho cậu ôm lấy tôi…

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!