Siêu Cấp Y Tiên Ở Rể

Xin Lỗi, Tôi Không Cứu (2)


trước sau

"Ái Vân, cháu làm người quá lương thiện rồi!” Lão thái thái lắc đầu, nhưng giọng điệu có chút cay nghiệt: “Thật ra, mấy ngày nay bà đều suy nghĩ đến chuyện của cháu, cháu gái, không phải bà nội có thành kiến gì với cháu đầu, chỉ là tính cách này của cháu quá dễ dãi cho người khác, Lão thái tháiy nghĩ cả nửa ngày, cảm thấy chức vụ tài vụ của cháu nên để người khác làm thì tốt hơn, cháu đến bộ phận tiêu thụ làm việc, yên tâm, lương sẽ không ít hơn đầu, nên trả bao nhiêu thì sẽ trả bấy nhiêu.“Bà nội, cháu..." Lý Ái Vân kinh ngạc muốn nói.Tuy nhiên, chưa kịp nói xong thì lão thái thái lại cắt ngang lời cô.“Ái Vân, bà biết cháu định nói gì, bà cũng biết nhất định cháu sẽ không vui, nhưng chuyện này bà nội đã suy nghĩ rất lâu rồi, chuyện tài chính cũng không tầm thường, cháu còn trẻ, thiếu kinh nghiệm, nên bà định giao nó cho bác ba cháu đảm nhận, cháu cũng thấy rồi đấy, ngay cả một tên vô dụng cháu còn quản không nổi, huống chi là chuyện khác, gần đây nhà họ Lý chúng ta đang tranh giành một dự án lớn, tài chính cũng phải khắt khe, nếu lúc này bởi vìPhan Lâm mà xảy ra chuyện không hay, sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến cả nhà họ Lý, vậy nên, cháu hãy tạm thời từ chức, khi dự án này kết thúc, bà sẽ để cháu tiếp tục quản lý tài chính! Ngoan đi!”Lão thái thái nhẹ nhàng nói, trên mặt không có nhiều biểu cảm.Lý Ái Vânsững sờ, một lát sau mới thở dài, trầm giọng đáp: “Dạ, bà nội...”Cô mới hiểu Phan Lâm chỉ là một cái cớ.Mục đích của lão thái thái chính là muốn cô giao phần tài vụ đó ra.Lý Ái Vânđoán chắc Lý Thắng đã rót mật vào tai lão thái thái.Tuy Lý Ái Vân rất có năng lực, mấy năm nay tài chính tập đoàn nhà họ Lý chưa bao giờ thất bát, nhưng lão thái thái thích dùng thân không dùng tài, ở trong mắt bà ấy, Lý Ái Vân chỉ là cháu gái được gả đi, làm sao có thể so sánh với con trai của bà?“Chuyện này ngày mai hãy bàn giao, Ái Vân, cháu về trước đi, gần đây bên bộ phận tiêu thụ có ít đơn hàng, cháu mau qua đó làm quên đi, Thắng!”“Mẹ, con đây.” Lý Thắng vội vàng bước

tới.“Con là phó giám đốc, đồng thời phụ trách tài chính,con kham nỗi không?” Lão thái thái ân cần hỏi.“Mẹ đừng lo lắng, cho dù con làm không xuể, vẫn còn có Ngọc Quang, Ngọc Quang là nghiên cứu sinh tốt nghiệp ngành kinh tế và quản lý, có nó giúp con, mẹ có thể yên tâm dưỡng sức khỏe rồi!” Lý Thắng cười nói.“Phải, bà nội, bà cứ yên tâm, hàng tuần cháu sẽ báo cáo bà về chuyện của công ty.” Lý Ngọc Quang cũng bước tới bày tỏ.“Được, được rồi, có các con ở đây, bà lão này cảm thấy an tâm.” Lão thái thái nở nụ cười tươi rói.Cả nhà họ Lý đều tươi cười.Nhưng Lý Ái Vân thì mặt mày rã rượiCô nỗ lực lâu như thế, nhưng lại bị cả nhàLý Thắng tiếp quản, dù là ai đi nữa cũng không thể nào chấp nhận được.Đồ khốn!Đều tại cái tên Phan Lâm hại cả!Lý Ái Vân siết chặt tay, nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xé xác Phan Lâm.“Bà nội, nếu đã như vậy thì cháu xin về trước.” Lý Ái Vânnén cơn tức giận, trầm giọng nói.“Đi đi.” Lão thái thái giơ tay vẫy vẫy, hờ hững nói, nhưng cánh tay có chút run rẩy.Lý Ái Vân không thèm để ý, xoay người rời đi.Nhưng vào lúc này ...Bich!Lão thái thái đang yên đang lành bỗng nhiên bị vẹo cổ, trực tiếp lăn xuống giường, bất tỉnh tại chỗ.“Hả?”Cả nhà họ Lý đều chết lặng.Lý Ái Vânvừa ra khỏi cửa cũng sững sờ."Me!"“Bà nội!!”“Bà nội, bà có chuyện gì vậy?”“Anh hai! Mau, anh hai! Đến xem mẹ có chuyện gì!"“Đừng gấp, đừng gấp! Mau dìu mẹ lên giường, ấn nhân trung!”Lý Minh cũng hoảng sợ kêu lên để trấn tĩnh rồi vội vàng kéo cổ tay lão thái thái ra bắt mạch.Tuy nhiên, sau một hồi, sắc mặt Lý Minh càng lúc càng trở nên khó coi.“Anh hai, mẹ bị sao vậy?” Lý Thắngkhẩn thiết hỏi.“Tình trạng mạch của mẹ rất yếu, mẹ... sắp không ổn rồi!” Lý Minh thất thần nói.“Cái gì?”

Bạn đang đọc truyện tại web TRUYEN5S.NET chia sẻ để ủng hộ nhóm làm web nhé.

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện