Siêu Cấp Y Tiên Ở Rể

Nhà Họ Lý Tiêu Rồi (3)


trước sau

Chỉ là Phan Lâmđi chưa được mấy bước, sau lưng liền vang lên tiếng bước chân hối hả.“Chàng trai trẻ, chờ đã.”“Ông Tế?"Phan Lâm có chút kinh ngạc.Nhìn thấy ông Tề hớt ha hớt hải chạy lại, đứng ở bên cạnh Phan Lâm, không ngừng thở gấp.Một lúc sau, Phan Lâmmới cười hỏi: “Ông Tề sao vậy?”“Cậu nhóc, tôi có một câu hỏi muốn hỏi cậu.”“Liên quan đến châm pháp linh thủ thiên sao?”“Không phải, chuyện này tôi có thể thảo luận với bác sĩ Lý, tôi tìm cậu là để hỏi thủ pháp ẩn huyệt cậu sử dụng trên người lão thái thái khi nãy!” Ông Tế nói với vẻ mặt mong đợi, “Theo kinh nghiệm của tôi, kỹ thuật của cậu có chút giống như phương pháp được ghi lại trong “Hoàng Đế Nội Kinh”,chỉ là của cậu tinh tế hơn, tôi nhất thời đoán không ra, dám hỏi cậu đây là kỹ thuật xoa bóp gì?”Phan Lâm sững sờ, nở nụ cười lần nữa: “Đúng là ông Tề, nhãn quang quả nhiên chuẩn xác! Đúng vậy, đó chính là !”“Thếở trong bài nào?” Ông Tề vội hỏi.“!”“Cái gì?”Ông Tề hét lớn.Huyết khí hình chí? Sao có thể chứ?Reng reng...Lúc này, điện thoại lão Tề vang lên, ông ấyhơi giật mình một chút, lấy điện thoại ra nhìn, trên khuôn mặt già nua lộ ra vẻ không vui cùng bất lực.“Chàng trai trẻ à, viện trưởng đang tìm tôi, chắc là có việc gấp, thế này đi, chúng ta lưu số điện thoại lại, khi nào rảnh thì ngồi nói chuyện, thế nào?"Phan Lâm đối với chuyện này không có hứng thú, nhưng hắn có thể nhìn thấy ánh mắt của ông Tề sáng rực, biết rõ nếu không đồng ý sẽ không thể thoát khỏi ông ta được, nên chỉ đành đồng ý.Trong lòng tràn đầy vui mừng, ông Tề xoay người chạy về phía bệnh viện.Đừng nghĩ ông ta gầy guộc, chạy nhanh như một cơn gió vậy.Tạm biệt ông Tề, Phan Lâm xoay người đi về nhà.Vào buổi tối, một mẩu tin được đăng trên trang tin tức Giang Thành.“Y học Giang Thành, vấn đề khó trong giới y học, bác sĩ y học cổ truyền nổi tiếng Lý Minh, sẽ dẫn dắt giới y học Giang Thành vào một kỷ nguyên mới của y học cổ truyền ..."Phan Lâm đang ngồi trên ghế sô pha, khi nhìn thấy tin tức trên điện thoại di động thì sửng sốt.Anh không biết rằng danh tiếng của Lý Minh lại nổi như thế.Két.Cánh cửa bị đẩy ra.Lý Ái Vân trở về nhà.Nhưng ... sắc mặt cô không được tự nhiên.“Làm sao vậy?” Phan Lâmcảm thấy có điều không ổn hỏi. .Lý Ái Vân chần chừ một lát, rồi nói: “Hôm nay người của đài truyền hình thành phố đếnbệnh viện để tuyên truyền y học Trung Quốc, viện trưởng đã lấy tình trạng của bà nội làm ví dụ để đăng lên tin tức.”Chẳng trách lão Tề lại vội vã rời đi, thì ra là bị gọi đi tiếp đã người của đài truyền hình“Sau đó thì sao?” Phan Lâm thản nhiên hỏi.“Bà nội nói bác hai chữa khỏi bệnh cho bà ấy! Bây giờ cả Giang Thành đều biết!”Lý Ái Vân trừng mắt nhìn anh, tức giận nói: “Bác hai đã cướp hết công lao của anh rồi!”“Em vì chuyện này mà không vui sao?” Phan Lâm ngẩn ra, sau đó ngây người cười: “Tôi còn tưởng là chuyện gì. Thật ra người châm cứu cho bà nội không phải tôi, nếu như tính công lao, thì bác hai mới thật sự là người có công, hơn nữa, ở đó có nhiều bác sĩ như vậy, em cảm thấy bà nội sẽ không biết rốt cuộc là ai cứu mình sao?”Vẻ mặt Lý Ái

Vân nghiêm lại:“Ý anh là, bà nội biết là anh cứu bà ấy, nhưng vẫn muốn quy công lao về cho bác hai?”“Cái này đối với bác hai mà nói là một cơ hội tốt, đài truyền hình thành phố công khai mạnh mẽ như thể bệnh viện cũng sẽ xem trọng bác ấy, công lao đặt lên người bác ấy còn có lợi hơn nhiều so với để trên người tôi, với thành tích này, tiền đồ của bác hại không phải xán lạn hơn sao? Lão thái thái đó, đúng thật là rất thông minh”Phan Lâm lắc đầu.Lý Ái Vân im lặng, một lát sau mới hỏi: “Anh cứu bà nội bằng cách nào?”“Chỉ là tùy tiện ẩn đại mà thôi.”“Ấn?”“Xoa bóp, hiểu không? Trước đây tôi không có gì làm nên xem vài cuốn sách chỉ dạy massage xoa bóp, rồi tự học”“Như thế sao?”Lý Ái Vân tỏ ra khó tin.Phan Lâm mỉm cười chẳng giải thích gì thêm.Lý Ái Vânbán tín bán nghi, nhưng cũng không nghĩ nhiều, dù sao cô quả thực đã từng nhìn thấy Phan Lâm lúc rảnh rỗi cầm đọc mấy quyển sách cũ nát.“Mặc kệ thế nào thì chuyện hôm nay cũng đã xong, là đúng rồi, sáng nay ba mẹ đi ra ngoài, khoảng hai ba ngày nữa mới về.”“Ừm.”Phan Lâmtùy ý đáp lại một câu.Lý Ái Vân nhìn anh có chút kỳ hoặc.Không biết vì sao, cô luôn cảm thấy hôm nay Phan Lâm có gì đó kỳ quái.Đến giờ cơm, Phan Lâmnấu một bữa đơn giản.Nhìn những món xào tinh xảo, Lý Ái Vân sửng sốt, khuôn miệng anh đào há ra hình chữ “O”, dường như không khép lại được.Khi nếm thử một miếng, càng khiến cô cảm thấy sốc và kinh ngạc.“Ngon quá, cái này... là anh làm à?” Lý Ái Vân hoài nghi nhìn Phan Lâm.Đồ ăn Phan Lâm nấu trước đây miễn cưỡng lắm mới có thể nuốt trôi, nếu không phải Lý Ái Vân cô không có nhiều thời gian, cô thà đi ăn cơm tiệm còn hơn là thử ăn cơm màPhan Lâm nấu.Nhưng bây giờ ... chuyện gì đang xảy ra?Tại sao kỹ năng nấu nướng của Phan Lâm lại được cải thiện vượt bậc trong một khoảng thời gian ngắn như vậy?Nó có thể so sánh với một đầu bếp trong khách sạn năm sao.“Mau ăn đi.” Phan Lâm vừa ăn vừa hàm hồ nói gì không rõ.Lý Ái Vân tràn đầy nghi ngờ, ăn từng miếng từng miếng nhỏ, nhưng không thể dừng lại chút nào.Trước đây cô chỉ ăn được một bát nhỏ, nhưng bữa nay cô ăn đến hai bát, không ngờ lại bắt đầu lo lắng về cân nặng của mình.Có phải anh chàng này đang giấu cô điều gì đó không?Lý Ái Vân càng bối rối, nhưng cô không biết phải hỏi thế nào.Đúng lúc này, di động của Lý Ái Vân đột nhiên vang lên.Cô bấm nút nhận và đưa nó vào tai, nhưng một lúc sau, sắc mặt đột nhiên thay đổi liên tục.“Có chuyện gì vậy?” Phan Lâm vừa nhìn TV vừa hỏi.Lý Ái Vân đặt điện thoại xuống, ánh mắt thất thần, ngây người nói: “Nhà họ Lý ... tiêu rồi...”

Bạn đang đọc truyện tại web TRUYEN5S.NET chia sẻ để ủng hộ nhóm làm web nhé.

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện