[Hai Thế Giới] Thăng Cấp Làm Hoàng Đế

???? Cảm xúc kỳ lạ


trước sau

Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Lục Hoán không rõ bọt thoại này tỏa ra như thế nào, hắn chỉ biết, nó tùy thuộc vào suy nghĩ nội tâm của vật chủ.
Vừa rồi Túc Khê đọc bọt thoại tỏa ra trên đầu hắn, lập tức đập bàn cười như điên, không có dáng vẻ khiếp sợ, giống như nhìn nhiều thành quen. Xem ra, đống bọt thoại này đã xuất hiện không ít lần.
Cũng không biết nó còn tỏa ra những suy nghĩ đáng xấu hổ nào nữa...
Lục Hoán nghĩ vậy, sắc mặt tối sầm.
Hắn chỉ ước hiện tại chết đi cho rồi.
Bao nhiêu tâm tư cất giấu dưới đáy lòng, thật ra hắn cũng mong Tiểu Khê có thể đọc được nội tâm của hắn.
Nhưng đồng thời hắn cũng sợ hãi nàng biết.
Hắn sợ một khi nàng biết, sẽ cảm thấy không được tự nhiên, cư xử gượng gạo, có khi còn không bao giờ... mở cục gạch ra trò chuyện với hắn nữa. Triều đại của hắn và thế giới của nàng cách nhau ngàn năm thời gian, hắn sợ hãi một ngày nào đó mãi mãi mất đi nàng.
Hơn nữa, chỉ sợ đến lúc đó, hai người sẽ không thể quay về như ban đầu.
. . .
Nhưng nhìn qua cũng thấy hiện tại Tiểu Khê chỉ coi hắn như đứa nhóc, hơn nữa nội dung đống bọt thoại không đề cập tới “Yêu” hay “Thầm thương trộm nhớ”.
Nghĩ vậy, tuy cảm xúc hỗn loạn, nhưng Lục Hoán vẫn thở phào nhẹ nhõm.
Mỗi lần nàng mở cục gạch ra tìm hắn, hắn luôn cố gắng kìm nén niềm vui, thời điểm nàng không ở đây, hắn ngây ngốc nhớ nhung, lúc nàng đi ngủ, mặc dù chính miệng hắn giục nàng phải nghỉ ngơi sớm, nhưng trong lòng lại âm thầm luyến tiếc... Giữa hắn và nàng có mối liên kết khó có thể chia cắt.
Lục Hoán chỉ sợ một ngày nào đó bất cẩn, vô tình để lộ những tâm tư suy nghĩ thầm kín, tỏa thành bọt thoại trên đầu.
Vì thế mỗi lần Tiểu Khê xuất hiện, hắn đều hít sâu một hơi, cố gắng tập trung trò chuyện với nàng, không để suy nghĩ nội tâm dao động.
. . .
Túc Khê không phải đứa ngốc, nhanh chóng phát hiện nhóc con cư xử kỳ lạ.
Bình thường trên đỉnh đầu hắn luôn tỏa ra bọt thoại, cho dù bọt thoại không có chữ, cũng sẽ xuất hiện mặt trời nhỏ, trái tim hồng, mây đen mưa to gió lớn,... biểu hiện tâm trạng của hắn. Nhưng từ lần “Ta muốn hồi kinh” đợt trước, đã rất lâu rồi chưa thấy bọt thoại.
Không chỉ mỗi việc này.
Trước kia hắn không biết cô đứng ở đâu, mỗi lần nói chuyện đều bất giác ngửa đầu nhìn không trung. Nhưng dạo gần đây, hắn luôn nhìn thẳng về một phía, chính là hướng chính diện – thẳng với chiếc bàn. Cô còn tưởng hắn đang nói chuyện với chiếc bàn.
Ngoài ra, dạo gần đây vẻ mặt hắn rất khác lạ. Ví dụ như lần đó cô đập bàn, đáng lẽ ra hắn không nhìn thấy cô, nhưng không hiểu sao khuôn mặt hắn lại tái mét.
Túc Khê nghĩ mãi không ra, đoán rằng nhóc con có bí mật nào đó, không muốn nói cho cô biết, vậy nên mới cư xử kỳ quặc.
Nhưng cô và hắn không bao giờ giấu giếm nhau, rốt cuộc là bí mật gì?
Hay việc Hoàng Thượng điều tra thân thế của hắn có tiến triển? Hắn không muốn nói với cô? Hoặc là tình hình phương Bắc không khả quan, hắn bận rộn lo lắng, không có thời gian nghĩ đến chuyện khác? Hoặc cũng có thể, hắn ngượng ngùng nói với cô, thực ra hắn đang yêu sớm? Nhưng mà hắn ở trong quân doanh, xung quanh toàn đực rựa, nào có cơ hội yêu đương nhắng nhít?!
Túc Khê nghĩ mãi không ra, đành phải từ bỏ...
Nhưng mỗi lần mở trò chơi, cô không nhịn được nhìn nhóc con nhiều thêm vài giây.
Lúc trước chỉ hận không thể nhìn trái nhìn phải, ngó đông ngó tây, đi chọc các quan viên khác, hiện tại lại ngây ngốc nhìn chằm chằm khuôn mặt của nhóc con, xem hắn có gì kỳ lạ không.
Càng nhìn càng cảm giác, “Nhóc con đã không còn là nhóc con mà cô biết”.
Từ Ninh Vương phủ tới Bộ Binh, hắn vẫn luôn là nhóc con chibi, tay chân ngắn cũn cỡn, làm cái gì cũng vô cùng đáng yêu.
Cho dù có tức giận, nhưng ở phía Túc Khê chỉ là khuôn mặt chibi nhăn lại như cái bánh bao ỉu, nhìn không ra chút uy nghiêm.
Nhưng nhóc con của hiện tại, mỗi ngày trên đỉnh đầu lù lù dòng chữ “Lục Hoán mười bảy tuổi ở nước Yến đã đủ tuổi cưới vợ sinh con” – đúng vậy, không hiểu vì sao từ sau sinh nhật mười sáu tuổi, nickname cũng thay đổi, trò chơi này thật đáng sợ.
Hơn nữa hắn mặc áo giáp bạc nặng trình trịch, bên hông cài đai lưng, trước sau đều có miếng đồng dày bảo vệ tim. Bởi vì chưa kịp thay ủng và áo giáp, tóc tai tán loạn, hai má dính vệt máu, nhìn như thế nào cũng thấy đây là thiếu niên tuấn mỹ, khiến mắt cô như muốn đui mù.
Lúc trước hắn nhấn mạnh mình cao tám thước hai, Túc Khê không dám dùng dáng vẻ từ trên cao nhìn xuống nữa, mà coi hắn như người ngang hàng.
Mỗi lần nhìn thân hình cao lớn vững chắc của Lục Hoán, Túc Khê thầm nhảy dựng, mà xung quanh hắn là đám người chibi béo lùn, dáng vẻ hoàn toàn tương phản, làm nổi bật chiều cao của hắn.
Nhóc con trở về đồ họa gốc, mỗi lần hắn nhíu mày, nở nụ cười, ở trong mắt Túc Khê đều vô cùng chân thật, cô ôm chặt trái tim, nghĩ thầm, bảo sao ngày đó nữ nhi của Bộ Binh Thượng Thư lại đích thân đưa tiễn.
Khi hắn nghị sự với mấy người Trấn Viễn Tướng Quân, lập kế hoạch tác chiến, mỗi một cử chỉ đều mang khí chất hơn người.
Thiếu niên mười bảy tuổi anh tuấn vô song, so với nhóc con thơm mùi sữa ngày xưa của Túc Khê, tựa như hai người khác nhau.
Túc Khê nhìn mà hoảng hốt, mỗi lần gọi “nhóc con” đều ngập ngừng, cảm thấy không nói nên lời.
Tất cả là do trò chơi này ban tặng! Cô yêu cầu đổi về đồ họa chibi, hệ thống lại không cho phép!
Cố tình cưỡng chế đúng không?!
Túc Khê có hơi buồn bực, bỗng một ngày con trai cô nuôi lớn trưởng thành, nhìn khuôn mặt anh tuấn kia, cô không thể thốt ra hai chữ “nhóc con”.
Trước sinh thần mười sáu tuổi của nhóc con, lúc đó vẫn còn là đứa nhóc chibi, cô còn có thể hì hì gọi hắn một tiếng “Tiểu Hoán”. Nhưng hiện tại, nhóc con đã mười bảy tuổi, tính ra hắn còn lớn hơn cô ba tháng, ngay cả hai chữ “Tiểu Hoán” cô cũng không thốt ra thành lời.
Làm gì có ai gọi thanh niên cao 1m82 là nhóc con?
Nhưng cũng chỉ khó chịu một lúc rồi thôi, dù sao mỗi ngày cô đều gặp nhóc con, không hề có cảm giác xa lạ.
Chỉ là có hơi không được tự nhiên, sáng nay vừa online đã thấy nhóc con đang cởi áo giáp và ngoại bào, mắt cô như muốn rơi ra ngoài!
Túc Khê không kịp nhắm mắt, nhìn thấy rõ nửa thân trên trần trụi của hắn!
Hắn vừa mới dẫn binh đi tuần tra, xuống ngựa, yêu cầu hai thị vệ đứng ngoài lều canh gác, sau đó hắn đứng cạnh giường, đưa lưng về phía Túc Khê, chậm rãi gỡ áo giáp xuống, ngoại bào cũng cởi một nửa, cầm lấy kim sang dược trên bàn, bôi lên miệng vết thương.
Làn da thiếu niên trắng bóc, đường cong rắn rỏi, sau một năm rèn luyện và chinh chiến, trên người bớt đi vài nét ngây ngô của thiếu niên, dần tỏa ra khí chất của nam tử hán chín chắn điềm tĩnh. Trên vai hắn có vết thương do mũi tên gây ra, còn đang rỉ máu, giống như một chấm nhỏ làm hỏng cả tuyệt tác trên cơ thể hoàn mỹ.
Túc Khê: Mẹ kiếp!
Thời điểm nhóc con vẫn còn là nhóc con, cô thay một thân xiêm y ướt đẫm cho hắn, dù thân thể cũng trắng bóc như vậy, nhưng căn bản không nghĩ tới gì khác.
Không ngờ dáng người của nhóc con lại đẹp như vậy!
Còn chưa chuẩn bị tâm lý đã được nhìn thấy body của nhóc con!
Tuy Túc Khê không có tình cảm nam nữ với nhóc con, nhưng bình thường cô cũng... xem... hentai..., thỉnh thoảng xem phim thấy cảnh hai diễn viên thân mật, cô chỉ suy nghĩ đơn giản, chưa bao giờ nhìn thấy cơ thể người khác. Nào ngờ lần đầu tiên lại là nhìn thấy nhóc con trong game! Khuôn mặt đỏ bừng như thiêu như đốt.
Túc Khê xoa mặt, cố gắng để mình tỉnh táo, hắn còn đang bị thương đấy.
Cô nhanh chóng vào siêu thị mua kim sang dược cao cấp, kéo ngoại bào của nhóc con xuống, lo lắng hỏi: “Sao lại bị thương?”
Ngoại trừ ở trên chiến trường, lúc nào Lục Hoán cũng mở sân khấu, vừa rồi nhìn thấy nàng cầm cục gạch, hắn cười nói: “Trầy da thôi.”
Túc Khê zoom lớn màn hình, dừng trước cánh tay của hắn, thấy đúng là vết trầy da, ảnh hưởng không lớn, lúc này mới thoáng yên tâm.
Trầy da ở phía sau tay, nhóc con tự mình băng bó có hơi khó khăn, nhưng Túc Khê cách hắn một cái màn hình, sợ rằng băng bó không đúng sẽ khiến hắn đau, vì thế cũng không chủ động đứng ra băng bó cho hắn.
Cũng may nhóc con tay chân lanh lẹ, thuần thục băng bó, cúi đầu mặc ngoại bào.
Mái tóc đen dài như thác nước trượt xuống bả vai, ánh mắt Túc Khê đảo loạn, không biết nên nhìn vào đâu.
Cô khóc không ra nước mắt.
Vì sao, vì sao trò chơi này không cho nhóc con quay trở về đồ họa chibi ban đầu, cô chỉ nhìn thấy hắn thôi mà nóng hết cả người, không dám ở lại trong lều nữa, vội vàng kéo màn hình sang bên ngoài, ho khù khụ, “Đột nhiên nhớ ra có việc bận, chút nữa quay lại sau.”
Lục Hoán có hơi mất mát, hắn còn định bàn bạc một số chuyện với nàng, nào ngờ nàng đã chạy mất, nhưng hắn đoán nàng có việc bận, vậy nên không ngăn cản.
Vì thế hắn gật đầu, cố gắng kìm nén nỗi buồn, cười nói: “Được, lát gặp lại.”
Túc Khê lập tức tắt màn hình, hình ảnh thiếu niên thoát y vẫn quanh quẩn trong đầu cô.
Cô lắc lắc đầu, nhảy xuống sofa, hoảng hốt tập thể dục theo đài, muốn giảm bớt mỡ trên người, sau đó bật TV, xé hai gói khoai tây chiên, ngồi nhai “rồm rộp rồm rộp”.
Mà Lục Hoán tưởng nàng có chuyện gì gấp phải ra ngoài: “.....”
. . .
Lục Hoán phát hiện dạo gần đây Túc Khê rất kỳ lạ, rõ ràng nói rằng có việc bận, lại ngồi nhà ăn khoai tây, thoạt nhìn trông rất rảnh rỗi.
Lục Hoán hoài nghi không biết mình có làm sai chuyện gì không, khiến nàng giống hệt như lúc trước, không muốn nhìn thấy hắn.
Lục Hoán còn định rút bớt thời gian trò chuyện với nàng, nhưng quân vụ như núi, còn phải nghĩ cách cứu một trăm con tin, hắn chỉ có thể đặt chuyện này sang một bên, chờ mọi chuyện xong xuôi, nhất định phải hỏi nàng mới được.
Hẻm núi dễ thủ khó công, nếu trực tiếp dẫn quân lại gần, chỉ sợ con tin sẽ bị thủ tiêu ngay lập tức.
Trận chiến này, bắt buộc phải dùng kế. Trấn Viễn Tướng Quân giao việc này cho Lục Hoán, để hắn chọn ra mười người, lập thành một đội ngũ mười một người, giả bộ tiến tới thăm dò, vô ý sa lưới, trở thành tù binh.
Lúc đó mới có thể xâm nhập đại bản doanh quân địch, giải cứu con tin.
Tuy nguy hiểm, nhưng đây là cách duy nhất.
Dĩ nhiên quân địch biết mặt Lục Hoán, một khi bị bắt giữ, nhất định sẽ bị trả thù, tra tấn dã man tàn bạo. Bởi vậy khi lọt vào địa bàn của địch, phải nhanh chóng giải cứu một trăm con tin, nếu không tính mạng khó được bảo toàn.
Việc này vô cùng nguy hiểm, cũng chính bởi tính chất nguy hiểm của nó, Lục Hoán không mong Túc Khê nhìn thấy quá trình hắn bị tra tấn, nhất định nàng sẽ hoảng sợ.
Hắn ngẫm nghĩ, quyết định hành động vào một đêm tuyết rơi như mưa.
Quân doanh phương Bắc tĩnh lặng, trong thành chỉ có tiếng gào khóc của dân chúng lạc mất thân nhân. Lục Hoán và một vài thuộc hạ của Trấn Viễn Tướng Quân cải trang thành binh lính phe địch, leo qua biết bao con đồi, mới tới hẻm núi.
Lục Hoán nhỏ giọng ra lệnh, “Mau chóng hành động, một khi bị bắt phải lập tức nghĩ cách đốt sạch lương thảo, tuyệt đối không thể chậm trễ sang ngày mai.”
Mười người nghiêm túc gật đầu.
Lục Hoán canh đúng thời gian, lúc này nàng đang đi ngủ, mà sáng mai nàng phải đi học, đến giờ tan tầm mới mở cục gạch ra. Dựa theo thời gian của sân khấu, ở thế giới của hắn tương đương hai ngày một đêm.
Chờ tới đêm khuya ngày mai, lúc đó hắn cũng đã quay về doanh trại.
Quân địch lui về hẻm

núi, tuy bọn chúng kiệt sức, nhưng đây là thời khắc giao tranh cuối cùng, vậy nên binh lính canh gác rất nghiêm ngặt.
Đương nhiên quân địch e ngại quân đội nước Yến lén lút tập kích, vậy nên bọn chúng áp giải tất cả con tin vào trong hẻm, khiến khe núi trở thành thành trì tường đồng vách sắt.
Đội của Lục Hoán cải trang lẻn vào, nhanh chóng bị quân địch phát hiện.
Bọn chúng lặng yên theo dõi, chỉ chờ tới khi đội của Lục Hoán hoàn toàn đi vào hẻm núi, một lưới tóm gọn.
Nhưng bọn chúng không biết, đây là bẫy của nước Yến.
Mọi chuyện diễn ra như kế hoạch. Mười người bị bắt làm tù binh, nhưng quân địch không biết, thực chất có mười một người, lúc này bọn chúng chỉ chăm chăm chú ý Lục Hoán – thuộc cấp dưới trướng Trấn Viễn Tướng Quân.
Bọn chúng đều biết mặt Lục Hoán, hắn chính là con át chủ bài của quân đội nước Yến, nghe nói còn được Trấn Viễn Tướng Quân chọn làm người thừa kế, nếu có thể chém đầu hắn, hoặc là bắt sống, chắc chắn sẽ được thưởng một khoản hậu hĩnh!
Nhưng mà, giây phút bọn chúng còn đang mải quất roi tra tấn Lục Hoán, phía bên kia hẻm núi, lương thảo bốc cháy, rợp cả một vùng trời!
Quân địch nhận ra đây là kế điệu hổ ly sơn, không kịp trở tay, vội vàng điều binh khiển tướng đi dập lửa.
Lục Hoán và chín người khác nhân cơ hội cởi trói, tới địa lao cứu người.
Mọi hành động đều phải tốc chiến tốc thắng.
Cứu được con tin rồi, quân địch không còn ai để uy hiếp, đột nhiên trên hẻm núi có vô số mũi tên lao xuống, trên mũi tên có kèm mồi lửa, còn có đá tảng rơi như mưa, hoàn toàn tiêu diệt trận địa quân địch!
Thời điểm đội của Lục Hoán mang con tin ra khỏi hẻm núi, quân của Trấn Viễn Tướng Quân đã ở bên ngoài tiếp ứng, ông ấy cao hứng, tự mình dẫn đầu đoàn quân.
Phần lớn một trăm người này đều có thân nhân trong thành, thân nhân của bọn họ cùng đại quân đứng chờ ở ngoài cửa thành, thấy đội ngũ từ đằng xa trở về, dân chúng không kiềm được kích động, nước mắt giàn giụa, nhào lên tìm người.
Nhưng dù cứu được mọi người, có một số con tin bị quân địch tra tấn, cơ thể suy yếu, không chờ được quân đội tới cứu.
Có người gắng sức quay trở về, vừa vào thành đã hôn mê ngất xỉu, thầy thuốc vội vàng tiến hành chăm sóc.
Những người còn lại quỳ xuống, dập đầu cảm tạ ơn cứu mạng của Trấn Viễn Tướng Quân.
Ngoài thành ánh lửa rợp trời, trong thành loạn như cào cào, nhưng cho dù như thế nào đi chăng nữa, từ ngày hôm nay, chiến hỏa phương Bắc nhẹ nhàng hơn không ít. Quân địch thua trận, tạm thời không dám hành động thiếu suy nghĩ, ít nhất trong nửa tháng, đại quân sẽ được nghỉ ngơi.
“Kị Đô Úy!” Có đại phu mang hòm thuốc tới đây xem vết thương cho Lục Hoán, nhưng lúc này trong thành không có nhiều đại phu, Lục Hoán bảo ông ta đi chăm sóc người khác, huống chi hắn cũng không quen để kẻ khác chạm vào người mình. Hắn vội vàng hành lễ với Trấn Viễn Tướng Quân, quay trở về lều, trước khi nàng tới, hắn phải xử lý vết thương thật tốt.
Thật ra vết thương trên người Lục Hoán không nghiêm trọng lắm, sau khi bị bắt giữ, chịu mấy roi trên lưng và cổ. Đối với hắn mà nói, vết thương này không nhằm nhò gì, nhưng vì muốn tra khảo địa điểm đóng quân của nước Yến, quân địch xát muối vào vết thương mấy người họ.
Vết thương rỉ máu, trông rất ghê người.
Máu thấm ra ngoài lớp trung y, cởi ra, lập tức nhìn thấy vết thương máu thịt lẫn lộn.
Lục Hoán sai người bưng nước tới, thuần thục lau qua vết thương, bôi kim sang dược. Tuy rằng đau đớn, nhưng hắn lại thầm cao hứng, nếu hoàn thành nhiệm vụ, sẽ được cộng thêm mười mấy điểm, thời điểm được gặp nàng càng lúc càng gần.
Nghĩ vậy, hắn không chú ý sức lực trên tay, vết thương trên vai vỡ ra, Lục Hoán nhíu mày.
Hắn định tốc chiến tốc thắng, nhưng trên người nhiều vết thương, đành phải chậm rãi bôi thuốc, nhìn đồng hồ treo trên tường nhà Túc Khê, đã là năm giờ chiều. Hắn vội vàng choàng xiêm y đeo đai lưng, dọn sạch đống băng vải nhuốm máu, sai binh lính canh gác ngoài lều vứt đi.
Hắn ngồi trước bàn, bắt đầu viết báo cáo quân vụ, ngoại trừ vết thương trên cổ khó có thể che giấu, nhìn không ra hắn đang bị thương nặng.
. . .
Bình thường Túc Khê vừa tan tầm là nhanh chóng mở điện thoại ra login, nhưng từ sau lần thấy Lục Hoán bán nude, mỗi lần online cô đều rất cẩn thận.
Mở game ra, cô che mắt lại, chừa một kẽ hở nhỏ, xem nhóc con có đang tắm rửa hay không, nhìn thấy hắn xiêm y chỉnh tề ngồi trước bàn, Túc Khê thở phào nhẹ nhõm, nhìn vết thương trên cánh tay của hắn.
Cô cảm giác có gì đó là lạ.... Từ khi nhóc con biến thành thiếu niên “Lục Hoán mười bảy tuổi ở nước Yến đã đủ tuổi cưới vợ sinh con”, cô không thể thiếu hiểu biết như lúc trước nữa. Chẳng phải người cổ đại rất coi trọng trong sạch sao? Chắc hẳn nhóc con cũng vậy, về sau hắn còn phải thành hôn, cô không thể vấy bẩn trong sạch của hắn.
Túc Khê tò mò hỏi: “Đang viết gì đấy?”
Nhìn một lúc, phát hiện nhóc con đang viết báo cáo, chữ nhóc con đẹp thật.
Vừa rồi Lục Hoán cũng thấy ánh mắt kỳ lạ của nàng... có chuyện gì vậy, không thoải mái sao? Nhưng Lục Hoán không thể hỏi, nhìn chằm chằm sân khấu một lúc, xác định nàng không có chuyện gì, ánh mắt bừng sáng, lúc này hắn mới yên tâm.
Lục Hoán cười nói: “Nàng tới rồi, chờ mấy tháng nữa đại quân hồi kinh, lúc đó...”
Lục Hoán còn chưa kịp nói xong, lập tức bị Túc Khê ngắt lời.
Cô zoom lớn màn hình, dừng trước cổ của hắn, hoảng hốt kêu: “Lục Hoán, cổ của cậu làm sao vậy?”
Lục Hoán phát hiện nàng không gọi hắn là nhóc con nữa, cũng không biết đây là chuyện vui hay buồn. Hắn theo bản năng đè lại cổ, nhưng không giấu được vết thương, bình thản nói: “Tối qua giải cứu con tin, ta bị thương nhẹ, không đáng lo.”
Không lo cái quỷ. Từ khi hành quân tới giờ, đây là vết thương nghiêm trọng nhất của Lục Hoán! Túc Khê vừa tức vừa vội, thấy hắn mặc xiêm y chỉnh tề, tóc dài búi lên, hiển nhiên vừa mới tắm xong, vì sao phải tắm? Chắc chắn là do vết thương quá nặng, không muốn để cô phát hiện xiêm y nhuốm máu. Càng tức giận hơn là, rõ ràng đã bảo cô và hắn sẽ cùng hoàn thành nhiệm vụ, hắn lại thừa dịp cô đang ngủ lẻn đi trước!
Túc Khê cắn răng không nói lời nào, hoảng hốt vào siêu thị mua kim sang dược cao cấp.
Thật ra Lục Hoán cũng có thể mua, nhưng mỗi lần thấy nàng luống cuống, hắn hưởng thụ cảm giác được nàng quan tâm, bởi vậy không tự mình mua kim sang dược, mà đều dùng đồ nàng mua.
Hắn cười nhìn nàng mua kim sang dược, không hề chớp mắt tiêu một số bạc lớn.
Túc Khê vừa ngẩng đầu, nhìn nụ cười ngây ngô của hắn, tức giận quát: “Ai cho cười mà cười, đi ra đây!”
Lục Hoán: “....” Hắn phát hiện Tiểu Khê cũng rất hung dữ.
Túc Khê kéo Lục Hoán vào sau màn trướng, sau đó lại gần. Hắn không chịu cởi xiêm y cho cô xem vết thương, vì thế cô tự mình ra tay.
Lần này Túc Khê hoàn toàn không quan tâm nam nữ khác biệt nữa, nóng lòng cởi xiêm y của nhóc con ra, vừa nhìn thấy vết thương sát muối, cô hít một hơi khí lạnh. Máu me be bét, nhìn mà rợn người.
Vết thương nghiêm trọng như vậy, hắn vẫn còn bình tĩnh ngồi kia viết báo cáo?! Còn cười như không có chuyện gì xảy ra?
Túc Khê đỏ mắt, định nói chúng ta tới chỗ Trấn Viễn Tướng Quân cáo bệnh, hồi kinh trước, nhưng lời nói bên miệng lại nuốt xuống.
Cái mũi đặc nghẹt, cô thở dài, cẩn thận bôi thuốc cho Lục Hoán, bôi xong một lớp dày, cô bảo hắn tự băng bó vết thương, mặc xiêm y vào.
Túc Khê có hơi khó chịu, cảm thấy mình không chăm sóc tốt nhóc con, lại cảm thấy, thời gian thấm thoắt thoi đưa, nhóc con đã không cần cô.
Hắn tài hoa hơn người, có thể quản lý Bộ Binh, được Tướng quân ưu ái, cũng có thể dẫn binh đánh giặc, lại càng dễ dàng ngăn chặn âm mưu ám sát Hoàng Đế.
Mặc dù bị thương, cũng gạt cô, không để cô nhận ra.
Nếu hắn không cần cô, vậy cô phải làm gì đây? Chẳng lẽ ngày nào cũng online nói chuyện phiếm với hắn, chờ hắn thành gia lập thất, chắc chắn sẽ ghét bỏ cô.
Không còn cần tới = Kẻ vô dụng.
Hơn nữa dạo gần đây hắn rất lạ, trên đầu không còn tỏa bọt khí, không chịu để lộ suy nghĩ nội tâm.
Túc Khê không biết nên làm cái gì bây giờ, cô xoa xoa mắt, ra vẻ như không có gì xảy ra, nói: “Lần sau bị thương phải nói với tôi, nếu không tôi sẽ tức giận.”
Lục Hoán: “Được.”
Hắn mặc xiêm y, cài đai lưng, bỗng nhiên có tiếng binh lính vọng vào: “Kỵ Úy đại nhân, trong số những con tín được cứu, có một nông nữ tự xưng mình là nữ nhi của cựu thái y, am hiểu y thuật, muốn báo đáp ơn cứu mạng của ngài, tự mình mang thuốc trị thương tới, mong ngài sớm hồi phục.”
Lục Hoán không quan tâm tới thuốc trị thương cho lắm, dù sao kim sang dược của Túc Khê tốt hơn nghìn lần.
Nhưng đồng cấp ngày ấy cùng hắn xông vào doanh trại địch lại khác, vì thế hắn nhỏ giọng nói với Túc Khê, “Ta đi ra ngoài một chút.”
Túc Khê: “Ừ.”
Nữ nhi cựu thái y? Túc Khê chơi game đã lâu, có dự cảm nào đó, vì thế mở bảng hệ thống phía bên phải ra, quả nhiên ở mục “Hậu cung” xuất hiện mấy chữ “Nữ nhi cựu thái y – Liễu Như Yên”.
Cô: ....
Trò chơi này đúng là biết tận dụng mọi thứ, dẫn binh đi đánh giặc còn vòng vo nhét người vào hậu cung của nhóc con!
Túc Khê chuyển màn hình ra bên ngoài, ở trước lều, quả nhiên thấy đối diện nhóc con là một nữ tử.
Cô tiêu vàng mở đồ họa gốc, nhìn rõ khuôn mặt của nàng ta, tuy không đẹp bằng nữ nhi Bộ Binh Thượng Thư, không khuynh quốc khuynh

1 2 »
Bạn đang đọc truyện tại web TRUYEN5S.NET chia sẻ để ủng hộ nhóm làm web nhé.

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện