[Hai Thế Giới] Thăng Cấp Làm Hoàng Đế

???? Thể loại trò chơi gì đây?


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Không biết vì sao, thời gian này sự xui xẻo của Túc Khê gần như đạt đỉnh.
Đi đường suýt bị xe tông, uống nước nguội cũng bị sặc.
Vậy cũng thôi đi.
Ba ngày trước, cô tham gia chạy cự li dài ở đại hội thể dục thể thao của trường, vất vả lắm mới chạy tới điểm cuối, sắp sửa đạt được giải nhất, nào ngờ vấp phải một hòn đá nhỏ, ngay trước mặt toàn bộ giáo viên và học sinh, ngã như chó gặm phân.
Không chỉ vậy, lúc đứng lên, cô cảm giác mắt cá chân của mình đau đớn, đầu đầy mồ hôi, được bạn học đỡ dậy, khập khiễng vào phòng y tế. Cứ như vậy, mắt cá chân phải bị nứt.
Thương gân động cốt mất một trăm ngày, Túc Khê đành phải nằm bệnh viện.
Hiện tại đang là thời điểm quan trọng của lớp 11, tuy ở lớp Túc Khê có hai người bạn rất tốt, nhưng họ cũng không thể bỏ dở việc học, thường xuyên tới thăm cô được.
Bố Túc và mẹ Túc càng không phải nói, vì chuyện nhà máy mà cuối năm vô cùng bận rộn, ốc còn không mang nổi mình ốc, chỉ có thể để Túc Khê một mình ở bệnh viện, tan làm họ mới tới thăm.
Túc Khê buồn chán nằm trên giường bệnh, nhìn ảnh đại diện của bạn bè đều tối màu, tựa như màn đêm kín mít, cô buồn bực thở ngắn than dài.
Cô mở app store ra, định tải game về cho đỡ chán, vô tình lướt qua, đột nhiên nhìn thấy một trò chơi tên {Con đường Đế Vương: Hoàng Tử ốm yếu độc sủng ngươi}, lập tức bị đồ họa cổ xưa trong game hấp dẫn.
Mẹ nó, nghe tên trò chơi đã thấy thẹn, nhìn qua có vẻ làm rất cẩu thả.
Nhưng hấp dẫn Túc Khê lại chính là lời giới thiệu của trò chơi...
"Bạn có muốn đổi vận? Có muốn gặp may mắn? Muốn trở thành người có vận mệnh tốt nhất không? Còn chần chờ gì nữa mà không tải trò chơi này! Trải nghiệm độc nhất vô nhị, cho bạn biết thế nào là ân sủng của Hoàng Tử! Đặc biệt sau khi chơi game, bạn sẽ trở thành người vô cùng may mắn!"
Ánh mắt Túc Khê sáng lên.
Không phải là cô mê tín, nhưng từ nhỏ đến lớn, quả thật cô rất dễ gặp vận rủi.
Tuy không phải lo chuyện cơm áo gạo tiền, thành tích hơn người, cuộc sống gia đình an ổn, nhưng lại liên tục gặp họa.
Lớn thì gãy xương, nhỏ thì bị bút máy đâm vào tay, cứ vài ngày lại bị một lần, khiến Túc Khê nghi ngờ cuộc đời của mình.
Mà lần gần đây nhất đã đến mức phải vào bệnh viện.
Túc Khê không nhịn được tải trò chơi, dù sao cũng đang rất rảnh rỗi.
Trò chơi nhanh chóng tải xong, chiếm dung lượng không lớn, chỉ có mấy MB [1], nhưng sau khi mở game, Túc Khê hoàn toàn ngẩn người.
[1] Megabyte: Đơn vị dung lượng trong tin học.
Một trò chơi có mấy MB mà lại chế tạo đồ họa đẹp vậy sao? Nhìn cái mái hiên này đi... ngay cả ngôi nhà có mấy miếng ngói cũng có thể đếm rõ ràng, trông y như thật, rốt cuộc đã phí bao nhiêu thời gian để vẽ cảnh này đây?
Mở đầu trò chơi là cảnh mái hiên của một gian phòng, bên trên có tuyết đọng, trời mùa đông vô cùng lạnh giá, trên mái hiên còn có lỗ thủng lớn, gió lạnh theo đó thổi vào.
Túc Khê chuyển cảnh, đi vào trong mới phát hiện gian phòng rất cũ nát, đã vậy còn bé như lòng bàn tay. Bên trong chỉ có một tấm ván gỗ làm giường, bên trên phủ một ít rơm rạ cùng một tấm chăn mỏng, nhìn vào không khỏi run rẩy lạnh lẽo.
Ngoài ra còn có một chạn bát được khóa kín, không biết bên trong đựng cái gì.
Gian giữa không hề có bàn ghế, trời lạnh như vậy, cổng tre khép hờ, bị gió thổi vang lên tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt.
Túc Khê đeo tai nghe, thầm nghĩ, âm thanh gió tuyết gào thét đập cửa cũng quá mức chân thật!
Cô không biết trò chơi này bắt đầu từ đâu, thử ấn bên trái bên phải màn hình, tìm xem có mục nhiệm vụ không.
Đúng lúc này, cổng tre bị đẩy ra, một thiếu niên mặc xiêm y mỏng manh, khiêng mấy bó cúi ướt sũng quay về.
Tuy nét vẽ đã bị giản lược, nhưng có thể cảm nhận hắn đang rất mệt.
Hắn buông củi xuống, kéo ống tay áo lên, lộ ra cánh tay gầy guộc, có mấy vết thương không biết là do roi quất hay vật gì đó đập vào.
Túc Khê không hiểu lắm, muốn phóng to lên một chút, đột nhiên giữa màn hình trò chơi hiện ra thông báo...
"Muốn nhìn rõ dung mạo của Hoàng Tử cần chi 20 thỏi vàng, hiện tại trong tài khoản của bạn chỉ có 10 thỏi vàng, mời nạp thêm tiền."
Túc Khê: "...."
Gian thương! Muốn nhìn rõ mặt của nhân vật cũng không được! Còn phải nạp thêm tiền?
Không phải chỉ là một khuôn mặt chibi (hoạt hình) thôi sao, có thể khiến người khác kinh ngạc đến mức nào?
Không nhìn đấy!
Chỉ thấy nhóc con kia buông đống củi xuống, lê thân hình mệt mỏi ra ngoài phòng, tới trước sân bổ củi.
Mái tóc của hắn ướt sũng, theo bước chân của hắn, trên mặt đất đọng lại đầy nước.
Mùa đông lạnh lẽo, sao nhóc con này phải chật vật như vậy?
Túc Khê thử chạm vào đầu nhóc con kia, bình thường trong game, tên nhân vật sẽ hiện lên đỉnh đầu, nào ngờ lại hiện ra khung thoại...
"Nếu muốn biết tên của Hoàng Tử, cần chi 2 thỏi vàng, tài khoản của bạn có 10 thỏi vàng, xin hỏi bạn có muốn chi 2 thỏi vàng để biết tên nhân vật chính không? Đương nhiên, bạn có thể sửa lại nickname, hệ thống xin đề cử với bạn một số tên nghe rất khí phách, ví dụ như: Long Ngạo Thiên, Diệp Lương Thần, Hiên Viên...."
Túc Khê: "....Không không không, tên thật là được rồi."
Vàng ở phía bên phải màn hình tự động trừ đi 2, mà bên trên đầu nhân vật xuất hiện tên cùng giới thiệu vắn tắt.
Nhóc con này tên Lục Hoán, bên dưới có hai thanh nhỏ, trên là sinh mạng, dưới là thể lực.
Thanh thể lực của nhóc con đã không còn bao nhiêu, bên trên hiện 10% mờ ảo. Hơn nữa, vì nhóc con liên tục làm việc, vậy nên thể lực cũng dần giảm xuống.
Túc Khê thầm lo lắng, chỉ sợ giây tiếp theo thể lực của hắn tụt xuống, sau đó liền ngã quỵ, nhưng không ngờ, tuy thể lực của hắn còn một chút, nhưng hắn vẫn kiên cường chống đỡ.
Hắn còn leo lên mái hiên, sửa lại nóc nhà. Sau đó hắn đi ra ngoài một chuyến, nhưng Túc Khê chưa thể giải khóa bản đồ, chỉ có thể loanh quanh ở căn phòng nhỏ này, vậy nên không biết hiện tại hắn đi đâu, nhưng khi thấy hắn trở về, hình như xiêm y ở sau lưng lại hơi rách thêm một chút, hai tay có mấy vết máu, đi đứng tập tễnh, trông vô cùng khổ sở.
Túc Khê đọc giới thiệu sơ lược, có thể đoán được đây là thứ tử của Ninh Vương phủ, không được ra ngoài, bị mọi người khinh thường, nhiệm vụ của cô là giúp hắn trở thành Hoàng Đế.
Nhưng vừa nãy hắn xảy ra chuyện gì, trò chơi này chơi như thế nào, Túc Khê lại không nghĩ ra.
Thời gian trong trò chơi trôi qua rất nhanh, nháy mắt bầu trời đã tối đen.
Túc Khê thấy nhóc con vẫn đang bận rộn, mà chạm vào chỗ nào trên màn hình cũng không được, không khỏi cảm thấy nhàm chán, đúng lúc này điều dưỡng viên gọi cô đi ăn cơm, vậy nên cô tắt điện thoại, khập khiễng đi tới căn tin bệnh viện.
Đồ ăn ở bệnh viên rất ngon, Túc Khê ăn hai bát cơm, sau đó trở về ngủ trưa, lúc cầm điện thoại thấy màn hình vẫn còn sáng, lúc này mới nhớ tới trò

chơi.
Vốn cô đã cảm thấy hơi chán, định xóa trò chơi rác rưởi này đi, nhưng cả người lại bất động.
Chỉ thấy giờ đang là đêm khuya, nhóc con bận rộn cả buổi sáng, lúc sau nằm trên giường lại không hề nhúc nhích, tấm chăn mỏng không ngăn được gió lạnh, ván cửa bị gió thổi, phát ra từng tiếng kẽo kẹt.
Sao hắn lại không động đậy...?
Túc Khê thử chạm vào hắn, hắn hơi trở mình, so với ban ngày, làn da lại thêm tái nhợt, thoạt nhìn không có tí sắc hồng nào.
Sao lại thế này?
Không đúng, mẹ nó trò chơi gì thế này, bắt cô ngắm nhân vật chính ngủ ngon?
Nhưng rất nhanh Túc Khê đã hiểu tại sao, chỉ thấy thanh sinh mạng màu đỏ còn 30%, mà buổi sáng thanh thể lực hiện 10%, giờ đã cận kề với số một, sắp trở về 0%.
Túc Khê lập tức luống cuống.
Nhóc con đổ bệnh? Bị ốm?!
Ban ngày làm việc mệt nhọc như vậy, cả người ướt sũng mà vẫn muốn làm việc, sao có thể không bị ốm?
Túc Khê cảm thấy trò chơi quỷ quái này xây dựng tình huống rất phù hợp, cô trơ mắt nhìn thanh sinh mạng của hắn giảm xuống, có hơi nóng nảy, trò chơi này vẫn chưa bắt đầu đâu, nếu nhân vật chính chết, vậy tiểu Hoàng Tử này quá mảnh mai rồi!
Cô nhịn không được bấm trái bấm phải, thử nhìn xem trong phòng có thuốc thang gì không, tìm loạn một vòng cũng không thấy, nhưng lại phát hiện trong tủ quần áo có hai chiếc áo choàng trắng phớ mỏng tang.
Hoàng Tử này cũng thật... nghèo.
Túc Khê yên lặng một lúc, mở bản đồ ra, muốn đến nơi khác tìm xem, nhưng vẫn giống hệt như buổi sáng, bản đồ chưa giải khóa, thật ra có một chỗ sáng đèn, chính là mảnh vườn đã được giải khóa sẵn.
Cô nhanh chóng mở ra, phát hiện ở đây có con suối nhỏ, núi giả uốn khúc, có vẻ vô cùng sang quý, khác hẳn với tiểu viện của nhân vật chính. Ánh nến trong viện chiếu sáng, có giọng hai tên hạ nhân vang lên.
"Đúng là cẩu tử, coi như sáng nay Nhị thiếu gia giáo huấn nó! Không phải nó là tên quỷ ốm sao, vậy để nó ngâm nước lạnh càng nhiều càng tốt, cho nó chết sớm, cũng coi như tích đức cho nó!"
"Ta nói ngươi nghe, ngươi phải kiềm chế chút, tuy nó chỉ là nhi tử của thiếp thất, nhưng hôm nay nó dám phản kháng một roi kia, chỉ sợ sau này sẽ xoay người."
"Nó? Xoay người? Hừ, ta thấy cả đời này nó cũng không làm gì được!"
Khung đối thoại hiện lên, Túc Khê thấy mà run rẩy, cái quỷ gì đây, hai tên hạ nhân mà dám ở phía sau nói luyên thuyên? Hóa ra hôm nay nhân vật chính ướt sũng, suýt nữa bị thương hàn, là do bọn chúng làm hại.
Nếu như cô thua, chính là do bọn chúng!
Túc Khê căm phẫn, muốn bấm vào xem hai tên kia, nhưng bản đồ chưa giải khóa, cô không thể nhìn thấy, chỉ có thể phẫn nộ trở về tiểu viện.
Nghe thấy hai tên hạ nhân giễu cợt cùng khinh thường nhân vật chính, Túc Khê quay trở về, liền thấy nhân vật chính tái nhợt nằm trên giường, bởi vì rét mà cuộn mình lại, lui vào trong góc. Hình như hắn đã mất ý thức, cô không khỏi áy náy với số phận của nhân vật chính.
Đáng lẽ ra buổi sáng cô phải chăm sóc hắn kĩ càng, dùng biện pháp nào đó khiến hắn kiên cường chống đỡ, như vậy cũng không tới nỗi bị ốm như bây giờ.
Bởi vì áy náy, Túc Khê tiếp tục tìm thuốc xung quanh phòng, nhưng vẫn không hề tìm thấy.
Cô không nhịn được mà chọc chọc nhân vật chính.
Đúng lúc này, trên đầu hắn xuất hiện khung thoại bọt trắng [2].
"Nước."
Đôi môi Lục Hoán khô nứt, bởi vì sốt nên cổ họng nóng bừng. Hắn cố gắng mở to mắt, chống đỡ bản thân ngồi dậy, nhưng lúc xuống giường lại không còn sức, lập tức ngã xuống.
Túc Khê định đỡ hắn, nhưng ngón tay vừa chạm vào lưng hắn, ngược lại khiến Lục Hoán nằm úp sấp bất động.
Cô: "...."
Túc Khê không dám đụng vào lần nữa, mà nhân vật chính không biết có ngoại lực tác động, còn tưởng do mình ốm yếu sinh bệnh.
Hắn lảo đảo đi tới cửa sổ.
Bỗng nhiên có thông báo hiện ra: "Có muốn dùng 3 thỏi vàng để tìm nơi có nước?"
Đổi cái con mẹ mày... Túc Khê sắp phát điên vì tức giận, đối với loại chuyện này, chính cô cũng tự tìm được.
Nước nước nước! Phải nhanh chóng lấy nước! Cô biết đây là nhiệm vụ, nhanh chóng tìm nước xung quanh, may là cô còn nhớ hồi sáng Lục Hoán đi lấy nước, quả nhiên, ở trong góc có đặt thùng nước, mà bên cửa sổ bày ấm trà rỗng tuếch, cô thử chạm vào thùng nước...
Mẹ nó, chuyển động!
Túc Khê vui vẻ, cảm giác đã hiểu được cách chơi, vì thế cô cố sức kéo thùng nước tới cạnh ấm trà, rót nước vào bên trong.
Thời điểm nước chảy vào, hệ thống phát thông báo:
"Chúc mừng bạn nhận được 5 thỏi vàng, bởi vì nhiệm vụ tương đối đơn giản, vậy nên không có điểm thưởng. Mong bạn tiếp tục cố gắng, sử dụng kỹ năng, tạo các mối quan hệ xung quanh và bên ngoài, nâng cao thể chất, tất cả đều giúp nhân vật chính trên con đường bước lên ngôi vị Hoàng Đế, mỗi lần đạt 10 điểm đổi lấy một lần may mắn."
Thưởng gì cơ?
May mắn?
Túc Khê không để trong đầu, nghĩ thầm chắc là trò chơi bịa chuyện.
Cô vẫn quan tâm về vấn đề nước uống hơn.
Tuy đây là nước lạnh, nhưng ban ngày Lục Hoán lấy nước suối, có thể uống được, chỉ là hơi lạnh một chút. Nhưng để nhóc con ốm yếu uống nước lạnh, thấy thế nào cũng đáng thương.
Túc Khê ở bên này đang cân nhắc đun nước ấm như thế nào, Lục Hoán ở bên kia cũng đang sửng sốt. Hắn cầm lấy ấm trà thô sơ, uống một lúc hai chén, cảm giác yết hầu bớt khô nóng, hắn mới chậm rãi đặt ấm trà về lại chỗ cũ.
Sao lại thế này?
Lục Hoán nghi ngờ nhìn chằm chằm ấm trà.
Rõ ràng hắn nhớ mình bị Lục Văn Tú làm khó dễ, phải xuống chân núi cách ngoại thành ba dặm gánh nước về, cả người mệt mỏi, liền nằm xuống nghỉ ngơi một lúc, không rảnh để rót nước vào ấm trà.
Vậy tại sao trong ấm lại có nước?
_______________
[2] Khung thoại bọt trắng



_____________
Quy ước khi đọc truyện: [*] là ảnh minh họa để ở đầu chương, [1], [2], [3],.... là ảnh minh họa để ở cuối chương.

Bạn đang đọc truyện tại web TRUYEN5S.NET chia sẻ để ủng hộ nhóm làm web nhé.

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện