Gió Từ Trên Biển Tới

Chương 7: Bán chi ca(1)


trước sau

(1) Bán chi ca (半支歌): một bài hát do rần Thành Huy soạn lời.

Mãi tận khi bước lên tàu điện ngầm, đi qua cửa kiểm tra an ninh rồi lại đáp thang máy giã thẳng xuống sân ga, Tang Nhu vẫn không tài nào hiểu nổi tại sao mình lại nhận lời đến nơi hẹn.

Nửa tiếng đồng hồ đã lãng phí chỉ để lục tung tủ quần áo. Thời tiết đầu tháng 11 thật khiến con người ta khó chọn nổi một bộ cánh cho vừa lòng. Dù đã ra khỏi nhà, cô vẫn vòng đi vòng về tận ba lần, lần lượt để lấy điện thoại di động, thẻ xe buýt và kiểm tra xem cửa nẻo đã khóa kĩ hay chưa.

Và rồi cô nhận ra, thứ duy nhất thực sự bị quên chính là bộ não của chính mình. Vì phải khi xe đã qua hai trạm, ý thức sắp chìm vào cơn mơ cô mới phát giác mình đã bắt xe đi về hướng ngược lại.

Đủ để thấy cô e sợ việc gặp Trình Gia Lê đến nhường nào. Nhưng Trình Gia Lê lại nhiệt tình chạy ra đón, còn bảo Lại đây nào, tôi bảo vệ cô mà. Vắng Giang Diên thì cứ coi tôi như đàn ông là được.

Tang Nhu chỉ mỉm cười lịch sự, thật thà không biết nên đáp trả ra sao. Hai con người vốn không có gì để nói, thành thử cứ thế cho qua.

Trình Gia Lê đã thuê được phòng. Giang Diên có giúp cô dọn dẹp, còn lắp đặt rất nhiều trang thiết bị đơn giản. Rồi cô còn không ngừng khủng bố điện thoại, than phiền rằng mình không có bạn bè ở Bắc Kinh, hi vọng Tang Nhu có thể cùng bầu bạn cho vơi bớt quãng thời gian cô quạnh.

“Dù gì cô ấy cũng không đi làm, còn gì nhiều hơn thời gian nữa đâu.”

Từ miệng cô, có những lời vặn vẹo chướng tai hệt như sợi dây thừng bị vặn xoắn thành bánh quai chèo. Trước chuỗi điện thoại tới tấp như gọi hồn, Tang Nhu chỉ đành gật đầu trước ánh mắt lúng túng của Giang Diên.

Trình Gia Lê rất gầy, lại đi đôi giày gót nhọn cao lêu nghêu, chiếc váy liền với phần chân váy rũ mềm nằm dưới cái vest kiểu. Chỉ cần nhìn cô, Tang Nhu đã thấy người mình thoáng co rúm run rẩy.

Trông cô có vẻ không mảy may mệt mỏi hay đuối sức, càng chẳng cần bất cứ thứ gì của bất cứ ai, chỉ liên tục quẹt tấm thẻ tín dụng càn quét hết lượt con phố. Mà kể ra cũng chẳng cần ai đi cùng.

“Bình thường cô không mua quần áo cho Giang Diên sao?”

Tang Nhu lắc đầu. Gia Lê chỉ tay vào khung cửa kính, “Cô xem cái khăn quàng này xem, có phải rất hợp với Giang Diên không?”

Tang Nhu nhìn theo hướng ngón tay mảnh dài của cô đang chỉ. Là một chiếc khăn quàng bằng lông dê màu tro nhạt, có vẻ dày, chất tốt và thẳng thớm. Một chiếc khăn lịch lãm và quý phái. “Ừ, cũng khá hợp đấy.” Nói cho chính xác thì, trong mắt cô, nó hợp với đại đa số đàn ông.

“Đi với tôi chắc cô ngại mua nhỉ. Để chừng hai hôm nữa cô lén đi mua đi, mang về tặng anh ấy thì lãng mạn phải biết.” Vừa nói, Trình Gia Lê vừa nắm tay Tang Nhu kéo cô băng qua cửa hàng bên kia đường.

Tối ấy thấy Giang Diên về nhà, trông rõ cổ áo gió cũn cỡn chẳng gì che chắn của anh, bất chợt tim cô âm ỉ xót xa lẫn tội lỗi. Phải chăng cô thực sự không hiểu cách quan tâm người khác, không hiểu phải cho đi? Anh cần một chiếc khăn quàng, ấy vậy cô chưa từng nghĩ tới.

Giữa khuya, cô rón rén mò dậy đóng cửa sổ. Tiếng gió rít gào thổi thông thốc vào mặt. Ngoảnh lại thấy Giang Diên đang say giấc, gò má dán gối đầu, nét mặt như cậu bé thơ. Cô tự hứa mai sẽ đi mua chiếc khăn quàng kia cho anh.

Hóa ra, bất chợt muốn làm một điều gì cho một người nào là cảm giác như thế. Một chút ấm áp, xen lẫn một chút đủ đầy. Khi nhận hộp quà đã bọc gói đẹp đẽ từ cô nhân viên và bước ra khỏi tiệm như đi trên mây, cô nhận rõ nụ cười rạng rỡ nở rộ trên nét mặt.

Chỉ là một niềm vui đơn giản, không hề dính dáng tới nhiệt độ không khí, gió lạnh, hay khói xả ra từ dòng xe cộ.

Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ nghỉ trưa của Giang Diên. Tang Nhu ngồi trong quán cà phê dưới tòa nhà văn phòng, gọi một ly latte nóng, lại chọn vị trí bên cửa kính, kiên nhẫn chờ đợi thời khắc chuông điểm 12 giờ.

Vị trí này đúng góc nhìn ra cánh cửa xoay người ra người vào ngoài sảnh. Tang Nhu khép hờ hai mắt, thảnh thơi quan sát dòng nam nữ tới lui. Ánh mắt của họ mãi mãi nhìn về nơi xa hơn, chưa một ai từng dành lại dù chỉ cái liếc khẽ cho người bạn đi ngang bên vai mình.

Nơi xa của họ, rốt cuộc đang ở nơi đâu? Thứ họ muốn được trông thấy, đến cùng là cái gì.

Tang Nhu nhẹ nhàng thở một hơi dài, vuốt phẳng lại hộp quà tối màu và đẹp đẽ, một hơi ấm nơi phương Bắc ngày cuối thu. Lúc ngẩng đầu nhìn lên, cánh cửa xoay đã lại chuyển động, người đi ra là Giang Diên và Trình Gia Lê.

Tim Tang Nhu chùng xuống. Kiểm tra lại thời gian, đã là 11 giờ 50 phút.

Len qua nắng trưa, băng qua gió lạnh, vượt trên khoảng cách về không gian, xuyên thấu cả lớp cửa kính nặng và dày, cô chỉ thấy được biểu cảm trên mặt họ, hành động của họ, biết họ đang chuyện trò, biết Trình Gia Lê nở nụ cười sao mà rạng rỡ.

Hình như họ đang tạm biệt nhau. Giang Diên bước lùi về một bước, Trình Gia Lê thì cúi đầu, lôi từ cái túi đeo lưng cỡ lớn một chiếc khăn quàng cổ. Tang Nhu thoáng ngẩn người.

Hộp quà trong tay cô, gói trong đó là chiếc khăn có chất liệu y hệt, kiểu dáng y hệt. Chiếc khăn Trình Gia Lê đã bảo cô rằng nó rất hợp với Giang Diên.

Trình Gia Lê tiến lên một bước, vòng tay quấn chiếc khăn quanh phần cổ trống trơn của Giang Diên. Đoạn vẫy tay, nhẹ nhàng rảo bước rời đi.

Hệt như một cảnh kịch câm, từ mở đầu cho đến tận kết thúc, chẳng một âm thanh đã hờ hững hạ màn. Tang Nhu hít một hơi sâu thật sâu, đầu cúi gằm.

Trong mắt cô, ấy là chiếc khăn hợp với Giang Diên. Cô mua nó cho anh âu chỉ lẽ thường tình, nào có nghĩa vụ phải nhất nhất báo với mình một hai. Cô không hề sai.

Tang Nhu uống hết cà phê còn lại trong ly, đoạn cầm hộp quà đặt cạnh lên rồi rời khỏi hàng ghế khán giả.

Một chuyến đi đầy tính mục đích, lại một lần thành cuộc dạo chơi điểm đến chưa định. Trong thành phố hãy còn xa lạ này, thậm chí cô còn không tìm nổi một góc xó cùng nhịp sống với mình.

Những con người trên phố, hoặc bước chân hối hả, hoặc nhóm năm nhóm ba. Cô luồn lách len mình trong đám đông, cảm nhận sự cô đơn bủa vây ngày càng đè nặng. Đến tận khi được cuộc gọi của Joey cứu vớt.

Thành thử, câu đầu tiên cô thốt lên khi nhận điện thoại chính là, Lạy trời lạy phật, cuối cùng trông tôi cũng không còn vẻ lạc quẻ thế nữa rồi.

“Đang làm việc hả?”

“Đang thất nghiệp.”

“Hôm nay tôi dẫn Sư Tử Xù đi cô nhi viện chơi với mấy đứa bé, giờ cu cậu đang tản bộ với tôi này. Tôi thấy cậu chàng có vẻ nhớ cô nên muốn hỏi liệu cô có thể cho nó một cơ hội gặp mặt được không.”

“Muốn gặp một người đang vô công rồi nghề? Còn gì dễ hơn được cơ chứ. Anh đang ở đâu?”

“Ngã tư Đông ứ.”

Đối với Tang Nhu, mỗi một địa danh mới xuất hiện đều có ý nghĩa ngang một lần khám phá. Đối với Bắc Kinh, cô vẫn là người khách dạo chơi, mỗi lần ra khỏi nhà đều phải mở bản đồ, tốn công tra tìm đường đi và tuyến xe buýt. Chính vì không biết, nên mới chẳng hề e sợ việc mình đang ở nơi đâu, đi về hướng nào. Và càng quen thuộc, mới lại càng sợ chệch hướng, càng nhiều nghĩ ngợi âu lo.

Joey đang giữ Sư Tử Xù và dựa lưng vào bức tường gạch đứng đợi ngay đầu con hẻm nhỏ(1). Vô số du khách nước ngoài tay ôm cả thùng nước lọc tấp nập qua lại trong hẻm. Khi đi qua Joey, họ đều tươi cười chào hỏi, huýt sáo với nhau.

(1) Hẻm hay hồ đồng, tức những lối đi nhỏ ở giữa những căn tứ hợp viện. Khu Đông tứ là một khu phố cổ gồm những căn tứ hợp viện nổi tiếng ở phía Đông Bắc Kinh.

Tang Nhu băng qua đường cái một cách thận trọng. Joey đã đứng sẵn đằng ấy, hai tay dang rộng, nhưng Sư Tử Xù đã giằng vượt lên hưởng trước cái ôm thay lời chào của Tang Nhu. Tang Nhu đoán chắc Sư Tử Xù cũng cô đơn lắm. Vì tuy trông vẻ ngoài như một gã trai ngờ nghệch lớn xác, song nó lại là đứa giàu tình cảm hơn khối người.

Joey quấn sợi dây giữ Sư Tử Xù quanh cổ tay Tang Nhu, đoạn chỉ tay lên tấm biển tên ngay đầu hẻm: “Hẻm Đông ứ 1, chúng ta đi hết tới hẻm Đông 10 luôn nhé, được không?”

“Ok, dù sao tôi cũng chẳng phân nổi đường nào với chả hẻm nào.”

“Cô đang cầm gì thế?”

Lúc ấy Tang Nhu mới chợt nhớ chiếc khăn quàng cổ vẫn ôm khư khư nãy giờ. Cô khẽ nhún vai, “Lúc đi dạo phố có thấy nên mua. Khéo sao lại gặp anh, thôi thì tặng anh luôn vậy.”

“Chắc chứ?” Joey nhìn cô ngờ vực.

“Chắc chứ.” Nói rồi Tang Nhu lóng ngóng mở hộp, vứt hết bọc vỏ vào thùng rác kế bên. Cô nhón chân quấn chiếc khăn quanh cổ Joey, còn buộc thành nút thắt rất đẹp.

“Cám ơn cô.” Nghe giọng Joey vẫn đầy ngần ngại. Anh luôn cảm giác được rằng khi về Bắc Kinh, cô không còn vui vẻ như hồi ở Nam Kinh. Luôn có một điều gì rất gượng ép, rất khác lạ.

Nhưng Sư Tử Xù lại rất vui, đã nhảy nhót kéo Tang Nhu chạy ngược chạy xuôi theo nó.

Trong hẻm có cây dương rất cao. Nhà nào nhà nấy đều đang chuẩn bị bữa trưa. Có tiếng chảo dầu bật lên tanh tách, có tương ớt cay nồng, có đứa trẻ con tập tễnh bước ngang qua. Tang Nhu bảo, Đói rồi đấy.

Đôi mắt Joey chớp chớp, đoạn mở ba lô lấy ra phần sandwich và hộp sữa bò, “Đồ dã ngoại di động.” Xong phần của Tang Nhu, anh lại lấy thêm hai cái bánh quy chó cho Sư Tử Xù.

Lá dương bứt cành rơi la liệt trên mặt hẻm. Tiếng gió vù vù trên không cao vợi lướt vun vút qua tai. Không có cửa son vách đỏ, ngút tầm mắt chỉ những viên gạch màu xám đen xếp chồng. Từng hàng từng hàng, từng dãy từng dãy. Nếu không nhờ vào bảng tên hẻm, cơ hồ không thể phân nổi mình đang ở đâu. Sự ồn ã, tấp nập và già nua của nơi đây, dần dà đã suy vi, phai nhạt cùng năm tháng. Và cũng chỉ ở nơi này, có chăng mới tìm được một Bắc Kinh trong tưởng tượng.

“Một người trung Quốc như tôi, thế mà lại muốn nhờ anh làm hướng dẫn viên, dẫn mình đi tham quan thủ đô vĩ đại này đấy.” Nói đoạn, Tang Nhu lại chia cho Sư Tử Xù thêm một mẩu bánh mì.

“Bắc Kinh là quê hương thứ hai của tôi, cô không cần nhỏ mọn vậy đâu. Đừng ngẩng đầu.” Thình lình Joey vươn một cánh tay ra, vòng tay về trước bịt kín mắt Tang Nhu.

“Nếu anh không cảnh báo, chắc chắn tôi cũng chẳng ngẩng đâu.” Khi tách tay anh ra với một lực khá mạnh, Tang Nhu mới nhận thấy trên mái nhà lổn ngổn gạch ngói của căn tứ hợp viện cạnh đó, một bác trung niên đang thản nhiên kéo khóa quần “tưới nước” cho chậu cây xanh tươi.

Đội ngũ chạy xe đạp lướt vụt qua họ như cơn gió, băng qua con hẻm nhỏ hẹp tựa như băng qua sự ngoằn ngoèo khúc khuỷu của thời gian. Tang Nhu cầm dây dắt Sư Tử Xù lững thững bước bên Joey. Mỗi một viên gạch cũ, mỗi một chiếc lá rơi, mỗi một tấc ánh sánh đều chứa đựng sự e dè của cô với thành phố này. Thứ cảm xúc vừa hân hoan lại vừa dằn vặt ấy, nó ngưng kết thành nụ cười ngờ nghệch đóng chiếm mãi trên nét mặt cô.

Họ đi hết lượt từ hẻm Đông ứ 1 cho đến hẻm Đông ứ 10. Đứng ngay đầu hẻm Đông ứ 10 và dõi mắt nhìn về nóc tòa nhà chính phủ cổ kính từng là nơi làm việc của Đoàn Kỳ Thụy đằng xa xa, họ đi dọc theo đường trương tự Trung thẳng hướng tới ngõ Nam La cổ. Tang Nhu hỏi Joey, Anh biết không, ấn tượng đầu tiên và khắc sâu nhất của tôi về Bắc Kinh chính là lòng đường quá rộng, rộng đến nỗi lắm khi mới qua được nửa đã mệt mỏi nản lòng, đến nỗi sự tuyệt vọng như vĩnh viễn không thể chạm được tới bờ bên kia trào dâng. Nhưng khi đã qua được đường và dấn bước vào những con ngõ nhỏ như thế này, tôi lại quên sạch tòa thành bên ngoài những dãy tường gạch, tưởng chừng Bắc Kinh vốn là đông đúc và yên bình đến thế.

Tang Nhu cảm giác mình quê mùa hệt như cái bánh bột mì nướng dẹp bán ở mấy sạp nhỏ ven đường, chỉ biết đờ người vừa nắm cứng sợi dây dắt Sư Tử Xù lẽo đẽo bám sát từng bước chân Joey vừa căng mắt dáo dác nhìn trái ngó phải, cố đọc hết những tên tiệm lạ lùng chung quanh và cả những sản phẩm sáng tạo độc đáo sau những khung cửa kính. Rất nhiều người đang chụp ảnh, rất nhiều người đang thưởng thức ly trà sữa nóng trong gió rét, rất nhiều người mắt lim dim nhập nhèm mặc đồ ngủ đem ném những bọc ni lông đen vào thùng rác, cũng rất nhiều người trang điểm lòe loẹt, dày cộp như diễn tuồng. Rất nhiều rất nhiều người đang sống theo cách riêng của mình trong cùng một thành phố, cùng một con hẻm. Liệu họ có sống tốt cả không? Tang Nhu khá tò mò về điều đó.

“Giờ chúng ta đi đâu đây?”

“Khu Shichahai?”

“Nơi có rất nhiều quán bar á?”

“Ờ.”

Joey quen đường quen nẻo dẫn cô chui vào một con hẻm nhỏ. Hoặc phải nói, là chui vào một tòa mê cung. Một con hẻm nối liền một con hẻm, một vách tường xám nối liền một vách tường xám. Tưởng chừng phía trước luôn là ngõ cụt, song khi bước đến điểm cuối lại tiếp một lối rẽ phút đường cùng. Ở hai rìa của lối đi hẹp, từng bàn mạt chược la liệt nối dài. Joey hỏi cô biết chơi không. Tang Nhu lắc đầu, Đừng bảo tôi là anh biết đấy nhé. Joey gật đầu ngay, Gặp lúc rảnh cũng chơi mấy ván, cược ít tiền thôi. Bất chợt Tang Nhu cảm thấy không biết phải nói gì. Sư Tử Xù lại phát ra tiếng gầm gừ trầm trầm, ngẩng đầu nhìn cô trông ngóng.

Cuối cùng, họ ngồi lại ven hồ Shichahai, kết thúc quãng đường đông nghịt chen chúc, gọi mỗi người một ly nước trái cây, tận hưởng ánh dương ấm áp và khô ráo. Tang Nhu mải ngắm mặt hồ mênh mang sóng nước, từ lồng ngực cũng như có một hồ nước chết đang xao động theo, cái xao động khiến cô nhoẻn cười rất đỗi vui sướng.

Joey lẳng lặng chống cằm, nhìn cô như có điều suy nghĩ. Nhìn hàng mi rung động khe khẽ của cô, nhìn cả vệt sáng vụn vỡ rủ bóng trên hàng mi để rồi bị gió thổi tan thành những đốm. Anh nói: “Thực ra là tôi muốn mời cô về cùng làm việc với tôi. Nếu tạm thời cô vẫn chưa có kế hoạch công việc khác.”

Tang Nhu bỗng bừng tỉnh, ngơ ngác nhìn anh, “Làm việc?”

“Chi nhánh bên trung Quốc của chúng tôi sắp ra mắt một ấn phẩm nội bộ về y học thường thức cho đại đa số, hiện còn phần Cẩm nang sức khỏe trẻ em cho bên cô nhi viện là chưa hoàn thiện, đang cần biên tập viên người trung Quốc. Cô có thể cung cấp bản thảo và viết vài lời… Chúng tôi không có biên chế cho nhân viên chính thức, nhưng sẽ kí hợp đồng, có trả nhuận bút và tiền công biên tập. Tôi nghĩ cô là người học y, nên… Liệu có thể chứ?”

Tang Nhu ngớ người trong một thoáng, vẫn duy trì tư thế nhìn anh đăm đăm bằng ánh mắt không chớp mịt mờ. Joey vươn tay huơ huơ trước mặt cô: “Cô đồng ý chứ?”

Có những người luôn có thể thoải mái nhận ý tốt của người khác như một lẽ đương nhiên. Và có những người, dù chỉ một ân huệ nhỏ nhoi cũng chẳng dám vươn tay nhận lấy, tựa như nếu nhận rồi nó sẽ biến thành món nợ gấp bội. Tang Nhu thuộc về kiểu sau. “Đương nhiên là được. Chỉ là, cứ có cảm giác như đi cửa sau ấy.”

Joey lắc đầu: “Cô học y, cô là nhà thơ, cô có thể viết tiểu thuyết, hoàn toàn phù hợp yêu cầu mà. Nếu cô không làm, tôi sẽ phải tìm người khác, phải tốn nhiều thời gian và công sức hơn để lựa chọn ứng viên, để tin tưởng vào người mới. Mấy cái đó đều là chi phí cả.” Nói đoạn, anh mở ba lô lôi ra một xấp giấy tờ rồi đẩy tới trước mặt Tang Nhu.

Tang Nhu nghiêng đầu cười. Là vì thiện ý của anh, cũng vì sự chu đáo của anh, vì ấy vậy mà cô lại từng thốt lên những lời mồm mép bịa đặt nực cười nhường ấy. Gì mà nhà thơ, gì mà tiểu thuyết cơ chứ. Thế mà cái gã ngồi ngay trước mắt này đây lại còn răm rắp tin tưởng, chưa từng nghi ngờ mảy may.

“Coi bộ anh đã chuẩn bị sẵn trước khi tới rồi.” Vừa nói, cô vừa thò tay vò vò cái đầu lông xồm xoàm của Sư Tử Xù, “Xem anh mày láu cá chưa kìa, chắc cuộc sống của mày cũng không dễ dàng gì nhỉ.”

Liền ngay sau đó, cô đã kí hợp đồng làm thêm với Joey, lại nhét cả tài liệu tham khảo và các giấy tờ liên quan vào túi mang về nhà. Đến tận khi Giang Diên tan ca trở về, cô hãy còn khoanh chân ngồi trên sô pha, chuyên tâm nghiên cứu mớ tài liệu.

“Đang coi gì vậy, sao mà chăm chú ghê thế?” Giang Diên tiến tới gần, đoạn khom người in lên trán cô một cái hôn khẽ dịu dàng.

Tang Nhu ngước nhìn, đập vào mắt là chiếc khăn dày và mượt tay trên cổ anh, “Trình Gia Lê mua cho anh hả?”

Giang Diên thoáng sững sờ, “Sao em biết? Em không thích thì anh sẽ không đeo nữa. Sáng nay tự dưng cô ấy chạy tới nhận chức ở công ty anh, bảo làm trợ lý tổng giám đốc. Chả biết cô ấy nộp đơn xin việc từ hồi nào nữa, đến phỏng vấn cũng đậu rồi, làm anh hết cả hồn luôn ấy chứ.”

Tang Nhu nhoẻn miệng cười, “Mục tiêu rõ ràng, hành động nhanh chóng, loại bỏ chướng ngại, dũng cảm tiến tới. Giỏi thật.”

“Tang Nhu, anh đảm bảo với em, anh…”

Tang Nhu lắc đầu trượt xuống khỏi sô pha, lại vươn vai chậm rãi: “Thời buổi này tìm được một công việc khó khăn biết nhường nào, có cơ hội đương nhiên phải nắm cho chắc chứ. Cô ấy không làm gì sai hết. Chứ chẳng lẽ cứ phải lang bang không nghề không nghiệp như em? Anh cũng không làm sai gì cả, không cần cam đoan hứa hẹn gì đâu. Joey đã cho em một việc làm thêm, là việc có liên quan tới chuyên ngành. Em sẽ thử xem sao.” Dứt lời đứng dậy bỏ đi, bỏ vào thư phòng rồi đóng kín cửa lại.

Miệng mồm Giang Diên hết há lại mở, định nói gì nhưng rồi đành nuốt trở về. Anh biết rõ cô có lắm thói ngoan cố, ví như cương quyết từ chối một vài thứ, không bao giờ đổi ý quay đầu; nhìn bề ngoài thì rõ là một người nhu mì, song thực chất lại vừa lạnh lùng vừa khắc nghiệt. Bởi thế, có lẽ không bao giờ cô có thể trông rõ rằng trong ánh mắt Giang Diên, biết bao ưu sầu và những lời bộc bạch chưa nói đang chất chứa. Anh bước đến cửa thư phòng rồi lại lặng lẽ trở ra, ngồi lên đúng chỗ Tang Nhu đã ngồi vừa nãy, nặng nề nhắm mắt.

Mấy ngày tiếp sau đó, mỗi chiều về nhà, Giang Diên luôn trông thấy Tang Nhu để chân không ngồi trên tấm thảm màu cà phê nhạt, máy tính đặt ở một góc của bàn trà. Dưới lớp kính to dày cục mịch, đôi mắt khe khẽ nheo lại nhìn chăm chú vào màn hình. Chăm chú gặm táo, chăm chú uống cà phê, chăm chú gõ chữ, và cả chăm chú trao đổi qua điện thoại với Joey. Khi nói với đầu dây bên kia, khóe miệng cô cong thành một đường cong rất đẹp, ngón tay mảnh dài vén gọn mấy sợi tóc vướng ra sau tai, nụ cười nơi đầu mày cuối mắt yên bình mà nhẹ nhõm. Ấy là một niềm vui không thể ngụy tạo, không thể che giấu.

Giang Diên đã tự thuyết phục mình vô số lần. Chớ có hỏi nhiều, chớ có can thiệp. Nhưng khi thấy cô vui vẻ cúp điện thoại, anh vẫn không khỏi ngồi xuống đối diện cô, dè dặt ướm lời: “Anh biết nhất định em sẽ bảo là anh hẹp hòi nông cạn. Nhưng mà, nhưng ngày nào em và anh ta cũng gọi điện thoại cho nhau, rồi lần nào em cũng vui vẻ thế nữa, anh có thể thể hiện một chút sự không đồng tình của mình không?”

Tang Nhu nhìn thẳng vào mắt anh: “Vậy anh và Trình Gia Lê thì sao? Trong phần lớn thời gian của anh khi em không thể nhìn tới, em cũng đâu biết hai người có từng đi ăn với nhau, có chuyện trò với nhau trong phòng trà nước, cùng nhau làm việc, cùng nhau vượt qua khó khăn, cùng tâm sự về những việc từ đời thuở nào mà em không biết hay tính toán về tương lai xa lắc nào không có em hay không.”

“Tang Nhu… Em đang cố trả thù anh đấy ư?”

Lời đã đến đây, đương nhiên phải kết thúc trong tình trạng cả hai đều không vui. Mà cùng với tần suất Trình Gia Lê không mời tự tới ngày càng tăng dày, số lần họ lời qua tiếng lại cũng tỉ lệ thuận theo đó. Lý do của cô luôn nhiều như vô tận, từ lười nấu cơm, mình mẩy khó chịu không khỏe hay có dự án mới. Hoặc chỉ là, tới để thăm Tang Nhu. Có những khi đi xã giao khuya quá, Giang Diên chỉ đành cõng Trình Gia Lê đã say mèm chẳng biết trời trăng gì về đặt ngay ngắn trên sô pha.

Không phải đã hết cách, cũng không phải tức giận. Nhiều hơn cả chỉ là sự mù mờ. Tang Nhu lau sạch mặt mũi cho Trình Gia Lê, đoạn đập mạnh chiếc khăn vào ngay ngực Giang Diên, cố dằn xuống cơn cuồng loạn sắp bùng phát, “Bộ anh bị cô ta nắm được bằng chứng giết người cướp của, sát nhân cưa xác hay tội ác tày trời nào nữa mới có thể nhẫn nhịn dung túng cho cô ta, còn bắt em cũng phải nhẫn nhịn chung với anh thế hả? Rốt cuộc là còn bao nhiêu lần nữa? Bao lâu nữa đây?”

Xin lỗi, anh xin lỗi, chỉ có những lời xin lỗi vô cùng vô tận. Thậm chí kể cả sớm hôm sau khi Trình Gia Lê đã tỉnh rượu và ba người cùng ngồi dùng bữa sáng với nhau, Tang Nhu vẫn thấy như toàn thân trên dưới Giang Diên khắc kín mít ba chữ anh xin lỗi. Ba chữ anh xin lỗi vô dụng.

“Lúc uống say tôi không được ngoan lắm đâu, Tang Nhu đừng để ý nhé. Giang Diên cũng biết đấy, tôi mà uống nhiều vào là say quên hết lễ phép gì luôn. Hồi trước cứ đi uống với nhau là tôi đều thế cả, lần nào cũng phải để anh ấy cõng về. Tôi cứ làm phiền suốt vậy chắc cô không phiền chứ. Tại tôi coi hai người như người nhà thôi mà. Cái khăn tôi mua tặng anh ấy cũng không rẻ gì, cô lại đang thất nghiệp nên tôi chỉ muốn giúp cô tiết kiệm chút đỉnh. Cô sẽ không giận chứ.” Hai cánh môi mong mỏng của Trình Gia Lê hết khép lại mở, Tang Nhu chỉ muốn hất thẳng ly sữa nóng vào mặt cô ta.

Nhưng cuối cùng, cô vẫn dốc cả chỗ sữa nóng ấy vào cái dạ dày như thiêu đốt của mình.

Cô tới thư viện chép tài liệu, tới hiệu sách của tư nhân tìm đọc những tạp chí về y học sức khỏe nước ngoài, ôn lại những kiến thức y dược hãy còn quen thuộc, cùng thảo luận về bản thảo với Joey, lại đi gặp biên tập, cùng tham gia hoạt động bán hàng bảo vệ môi trường, cũng tham gia phụng sự cho các viện dưỡng lão, làm quen với rất nhiều bạn bè và đồng nghiệp của Joey. Những tưởng như thế là có thể quên đi trong cuộc sống của mình còn có một vệt tối mang tên “Trình Gia Lê”, những tưởng thời gian có thể giải quyết khốn cảnh vốn không phải của mình.

Song những tình tiết ngang trái và những màn diễn tầm thường vẫn luôn tự tìm tới. Khi Tang Nhu và Joey hãy còn đang ca hát nhảy múa nô đùa với những sinh viên tình nguyện khác trong một quán karaoke, điện thoại bỗng nhận được một tin nhắn đa phương tiện. Cô cầm điện thoại lên xem thử, bàn tay bất chợt buông thõng. Là tin do Trình Gia Lê gửi tới từ điện thoại của Giang Diên. Hai người thân mật tay ấp má kề, nom Giang Diên có vẻ đã uống khá nhiều, hình như còn đang khóc, “Tôi đưa anh ấy về nhà mình trước, tại nhà cũng gần. Cô xem, anh ấy say rồi mà.”

Hành động nhỏ nhoi ấy lập tức chìm nghỉm trong đám đông náo nhiệt, chỉ mồn một trong đôi mắt Joey. Anh bước tới, vừa định hỏi thăm thì bỗng thấy tấm hình bắt mắt trong cái điện thoại trượt xuống ngay bên cô. Anh vươn tay vỗ vỗ lên vai Tang Nhu, “Chúng ta đi trước thôi.”

“Mấy cái trò karaoke này đúng là quái lạ thật. Sao các cô cứ thích nhốt mình trong cái phòng bé tí tối mờ tối mịt này để mà hát hò thế nhỉ?”

“Hồi trước ở Nhật Bản cũng thấy nữa. Ở Mỹ thì không có những phòng karaoke thế này đâu.”

“Chúng ta đi hóng gió một lát hẵng về. Mai cô đi cô nhi viện với tôi nhé. Tôi tới đón cô. Làm điếu thuốc không?”

Joey thắt đai an toàn cho cô, đoạn mở mui xe, moi ra một đĩa cD nhạc Pháp, vừa nói chuyện vừa lục tìm được một gói thuốc lá hiệu marlboro. Thình lình, Tang Nhu vẫn luôn im tiếng nãy giờ bỗng nhiên bật khóc nức nở. Cô quờ tay quệt mạnh vệt nước mắt, ngặt nỗi chúng kiên quyết cãi lời, cứ lăn tràn hết giọt này đến giọt khác. Tang Nhu chôn kín mặt vào lòng bàn tay, “Xin lỗi anh… Tôi xin lỗi… Không phải vì tấm hình kia nên tôi mới khóc đâu… Thực sự mất mặt quá.”

Joey nhìn cô chăm chú, tay vươn ra vuốt khẽ mái tóc cô: “Thừa nhận mình đang buồn không phải một việc mất mặt.”

“Tôi vẫn bối rối lắm. Sao anh ấy lại khóc chứ? Vì không vui hay vì không hạnh phúc? Anh ấy khóc vì tôi chăng? Hay là vì cô ấy? Tại sao anh ấy lại khóc cơ chứ?” Trông Tang Nhu hệt như đang diễn một vở kịch độc thoại. Trong tấm hình vừa nãy, cây kim khiến tim cô buốt nhói không phải cảnh trụy lạc suy đồi kia, cũng chẳng phải điều Trình Gia Lê cố tình ngụy tạo. Chỉ vì gương mặt anh sau khi khóc ấy, tối tăm mà đau đớn.

“Có thể do công việc của anh ta không suôn sẻ, cũng có thể do áp lực quá sức. Cô phải về hỏi anh ta thì mới biết được.” Anh kéo đầu cô tới rồi nhẹ nhàng gác cằm lên ấy, dường như có lời muốn nói rồi lại chẳng có lời nào, chỉ là đã nhanh chóng buông cô ra, “Tôi đưa cô về.”

Nhưng cả đêm hôm ấy, Giang Diên chưa từng về nhà. Trên chiếc giường đôi trống vắng, đã mấy bận Tang Nhu chợt bừng tỉnh giữa đêm khuya, mồ hôi túa đầy trán, từng lọn tóc dính bết vào da mặt, căn bản không tài nào ngủ nổi. Thế là dứt khoát ngồi luôn dậy hút hết điếu này đến điếu khác, lại dúi tắt hết điếu này đến điếu khác vào cái gạt tàn bỏ đầy bã cà phê.

Lòng người, quả chẳng khác gì đêm tối, thâm u, đen kịt, không có biên giới, chẳng thấy đường đi. Từ rất lâu về trước, cô đã nhận ra mình chưa từng hiểu nổi lòng anh. Và giờ này, cái cảm giác bất lực ấy lại bùng lên dữ dội. Cái thứ, thứ cảm giác bất lực vì không thể hiểu anh bằng một cô gái khác, vì không thể thành người được anh chia sẻ những nước mắt và khổ đau, và vì cô luôn vắng mặt vào những phút giây quan trọng. Trong căn phòng ngủ này, đã kết thành tấm mạng nhện chăng dày.

Vẫn ngồi im như tượng gỗ, cô lặng ngắm màn đêm mới chớm đông phía ngoài cửa sổ thong thả hửng sáng, ngắm màu trời xanh từng chút loang quá đường chân trời. Cô nhắn tin cho Giang Diên, bảo Em biết anh uống say, tối về nhà chúng ta nói chuyện đàng hoàng, em không trách anh, chỉ có mấy lời muốn nói với anh thôi. Hôm nay em đi cô nhi viện, đi với Joey. Không cần lo cho em.

Đoạn vốc dòng nước rét buốt vỗ mạnh lên mặt mình, lại pha hai ly cà phê thật đậm đổ cả vào bụng, lục cái khăn quàng dày cục mịch ra quấn đại vài vòng quanh cổ rồi cứ thế vừa xuống nhà vừa gọi điện cho Joey, bảo Anh tới đón tôi nhé. Trong cái tiết cuối thu đầu đông, đôi tai và gò má bị gió táp khiến lạnh cóng, đỏ ửng. Cái giá lạnh hanh khô ấy vậy mà lại khiến người ta như lên cơn nghiện, từ đó sinh ra ảo giác lòng tĩnh lặng bình yên.

Xe của Joey dừng bánh bên vệ đường đối diện độ chừng 30 phút sau đó. Khi xuống xe và nhận ra Tang Nhu đang đứng dưới khu nhà, anh có vẻ khá ngạc nhiên, liền đó vội vàng vẫy tay với cô. Cái đầu vĩ đại của Sư Tử Xù ló ra từ phía trong ô cửa sổ. Anh khoác cái áo măng tô bằng vải nỉ, quần màu kaki, kế bên là hàng cây bạch dương trơ trụi lá. Tang Nhu nhìn anh, khẽ động cựa khóe miệng tê cóng vì rét nở thành nụ cười. Đèn xanh bật sáng, dòng xe thông thoáng buổi sớm chầm chậm đứng yên. Bất chợt cô muốn đặt cho anh một biệt hiệu. Gọi là, Định hải thần châm.

Joey nhét cô vào trong xe, đưa tới phần sandwich

và sữa bò nóng. Anh nói nếu vẫn tự đông đá mình ngay đầu đường thế nữa, vậy cô sẽ thành người đáng nhớ nhất cả đời này của tôi đấy. Tang Nhu bật cười. Hơi ấm từ máy điều hòa phả vào da mặt. Từng lỗ chân lông, từng mao mạch máu lúc nhúc cựa quậy. Trong cơ thể cô, mỗi một bộ phận đều đang sống rành rành, mỗi một đoạn mạch máu mỗi một dây thần kinh, mỗi một tế bào thậm chí mỗi khúc xương đều tràn đầy nhựa sống. “Những khi chúng vui sướng, những khi chúng buồn rầu, những khi chúng muốn lười biếng vươn vai, tôi đều cảm nhận được hết. Kể ra, tôi không làm bác sĩ thì cũng có hơi tiếc thật, đúng không.” Vừa uống sữa, cô vừa nói với Joey thế.

Quãng đường cũng không xa, chỉ chạy xe cỡ nửa giờ là tới. Trước cổng cô nhi viện, Joey cúi đầu, cài một cái huy hiệu vào trước ngực cô, bên trên in dòng chữ viết tắt tiếng Anh của tổ chức từ thiện: “Nếu cô cảm thấy thế giới này nó, ờ, không ấm áp, không tốt đẹp, cô có thể tới và mở rộng vòng tay với những đứa trẻ. Lúc ấy cô sẽ biết mình và những người không hề quen biết đều đang làm những việc như nhau, đều có một, một, trái tim như nhau.”

Những đứa trẻ, những đứa trẻ đang đợi họ tới lại không hề hay biết lý do họ muốn tới ấy, chúng nó chạy chúng nó cười chúng nó chờ đợi vận may gõ cửa để được trôi dạt trên biển lớn, để được mang tới nơi phương xa, để được nắng dương sưởi ấm trái tim đang nảy đập và xua tan bóng tối. Bỗng Tang Nhu ngỡ đôi mắt như có hơi mù giăng phủ. Nhưng Joey đã không cho cô cơ hội thất thần. Anh giữ cô cùng chơi trò chơi với bọn trẻ, cùng vỗ tay cùng học hát những ca khúc tiếng Anh, cùng chia quà và cùng ngồi vô tư dưới ánh nắng.

Cô ngồi xổm xuống cầm tay đứa bé gái, hướng dẫn nó vươn tới vuốt ve Sư Tử Xù. Bất chợt, da thịt trắng ngần trên mu bàn tay con bé chiếu bừng một góc khuất trong tim cô.

Điện thoại bỗng reo vang. Cô tưởng Giang Diên gọi tới, không ngờ lại là Trình Gia Lê. Cái tên ấy khiến đầu cô nhức nhối, dãy số ấy khiến người cô rã rời, cô hòng muốn nói Mọi việc giữa cô và Giang Diên hai người hãy tự giải quyết đi, tôi không thích giải đố giải đoán cũng chẳng ham rắc rối nhức đầu. Nhưng Trình Gia Lê đã không cho cô cơ hội thốt ra những lời ấy. Cô chỉ nghiêm nghị bảo rằng: “Tôi muốn gặp cô ngay bây giờ. Có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau. Hẹn dưới quán cà phê dưới tòa nhà công ty Giang Diên. Tôi đợi cô.” Nói đoạn, cô lập tức cúp máy.

Thực ra, cô có hằng hà sa số lý do để từ chối. Nhưng rồi cô vẫn quyết định đến nơi hẹn. Luôn có vô vàn những sức mạnh vô hình chưa biết thôi thúc cô dấn bước vào những cuộc hẹn định trước là sẽ phải hối hận.

Joey đề nghị chở cô tới đó nhưng cô đã chối từ, đoạn tạm biệt anh với một vẻ ăn năn thấp thoáng. Anh bảo bọn trẻ vẫy tay chào cô, trong ánh mắt chứa đầy lo ngại: “Những cuộc gọi không mong đợi thường không mang tới chuyện tốt đẹp gì đâu. Cẩn thận, đường đi đấy.”

Tang Nhu lần lượt bắt xe buýt rồi đổi sang tàu điện ngầm. Tất thảy người xung quanh đều như tan cả vào bầu trời, đường phố, cây cối và các tòa nhà. Khi cuối cùng đặt người xuống đối diện Trình Gia Lê, cảm giác như đã vượt một giấc mộng dài, chỉ mới thức giấc ngay đây. Rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào, từ khi nào mà mọi thứ bỗng trở nên hỗn loạn và ngoài tầm tay với đến thế.

“Tôi thừa biết cô không muốn gặp tôi, cũng biết cô đã không còn kiên nhẫn để mà vòng vo tam quốc.” Trình Gia Lê quét nhìn Tang Nhu cả lượt một cách trắng trợn, nói bằng giọng nhẹ hẫng bâng quơ: “Nhưng cô cũng không có tư cách chỉ trích tôi đã quấy nhiễu cuộc sống của cô. Có thể cô thích kiểu sống yên ả tẻ nhạt như thế, nhưng Giang Diên thì không. Tôi thừa nhận, đúng là anh ấy đã thay đổi rất nhiều vì cô, nhưng trong lòng anh ấy khổ sở cỡ nào thì, thì cô cũng trông rõ rồi đấy. Hôm nay tôi tới để cho cô hay, rằng vì sao anh ấy lại đau khổ, vì sao anh ấy lại yêu cô, và vì sao cô nên trả mọi thứ về như nó vốn có.”

Tang Nhu sửng sốt đến độ một lời cũng không thốt ra nổi, chỉ có khóe miệng cứ mãi mấp máy, mắt nhìn Trình Gia Lê chăm chăm. Cái áo da ngắn màu nâu của cô, mùi nước hoa chanel No.5 trên người cô, dấu son màu san hô in trên vành chiếc ly sứ trước mặt cô, ngũ quan như chạm khắc trên gương mặt cô, tất cả đều tách rời, xáo trộn. Tang Nhu cố nhìn cô không rời mắt, song có làm thế nào cũng không thể tái tạo chúng lại như nó vốn có. Ngoại trừ đôi môi khi mở khi khép của cô.

Giọng nói của Trình Gia Lê trầm thấp và đầy nội lực. Mà đối tượng trong mỗi một câu kể của cô, dường như đâu có phải Tang Nhu. Mà là một vài quá khứ vốn chưa từng kết thúc: “Chúng tôi bên nhau từ thời cấp hai. Tôi không rõ Giang Diên đã giải thích cho cô về mối quan hệ này thế nào, nhưng chúng thực sự tôi đã ở bên nhau. Anh ấy chính là tất cả của tôi, chỉ một mình anh ấy. Và anh ấy cũng vậy, cũng nên mãi mãi như thế. Nhưng năm đó, chính vào cái năm đó, bố mẹ muốn tôi ra nước ngoài. Tôi hi vọng anh ấy sẽ giữ mình lại. Anh ấy biết tôi không phải đứa con ngoan răm rắp nghe lời mặc bố mẹ chi phối. Nhưng cô đã phát hiện ra. Anh ấy nói với tôi là anh phải chăm sóc cho cô gái mà có cảm tưởng như bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất trong đám đông mà không một lời báo trước kia. Thế mà anh ấy còn thốt được cái câu ủy mị thế đấy, đúng là khiến tôi cười suýt tắt thở.”

“Bố anh ấy có một cơ ngơi rất lớn, không kém bố cô chút nào đâu.” Khi nói câu này, Trình Gia Lê ngân giọng đầy hàm ý, dứt lời lại tặng thêm Tang Nhu một ánh nhìn sâu xa: “Nhưng, có một chỗ không giống. Bố của Giang Diên, cơ ngơi của ông không sạch sẽ gì. Cho vay tín dụng đen, dùng mưu hèn kế bẩn, hãm hại các doanh nghiệp nhỏ rồi nuốt chửng họ, và cả những chuyện như dỡ xưởng bán đất, cô hiểu chứ? Chắc cô không tưởng tượng ra nổi đâu. Giang Diên nho nhã lịch sự trước mặt cô, từ bé đã có tiếng đánh nhau liều mạng, trốn học cúp tiết hút thuốc uống rượu đều đủ cả. Tôi cũng thế. Bố mẹ bận rộn việc kinh doanh bẩn thỉu bất minh của họ, nào có thời gian quản lý chúng tôi. Lần ấy Giang Diên đã cứu tôi. Ở sân trượt băng, có một tên lưu manh đã quấy rối tôi rất nhiều lần. Một lần hắn ta quyết “chơi” tôi cho bằng được, định ép tôi đi theo hắn. Không ai dám hé răng, chỉ mình Giang Diên nhào tới tẩn cho một trận thừa sống thiếu chết, đến độ còn bị bắt về đồn. Từ lúc ấy tôi đã quyết nhận Giang Diên là bạn trai.”

“Một ngày năm lớp 12, anh vô tình nghe bố mẹ bàn nhau Cô bé nhà họ Tang kia giờ thế nào rồi? Mẹ trách bố năm xưa dồn ép quá tuyệt tình, suýt chút nữa đã tự kéo cả mình xuống bùn lầy. Bố nói Không tuyệt tình thì làm ăn thế nào được, là ai mua quần áo túi xách cho bà, ai nuôi con trai ăn ngon mặc ấm, mai sau còn có thể ra nước ngoài du học. Anh ấy bèn hỏi mẹ xem đầu đuôi sự việc thế nào. Chịu thua trước những câu hỏi tới tấp của con trai, mẹ mới kể là năm xưa, vì để giành một dự án lớn, bố mẹ đã bắt tay với những xí nghiệp khác trong hội nhà buôn, nuốt trọn xí nghiệp lớn nổi tiếng thành Nam Kinh thời ấy. Hình như đã khiến dòng vốn của đối phương đứt đoạn rồi còn phải gánh thêm kiện cáo gì đấy mà, mà sau cùng đã ép người ta tự sát, kinh động cả cánh nhà báo cơ. Trụ cột gia đình đã mất, thế là chỉ còn hai người vợ góa con côi.”

“Giang Diên bảo tôi là nhất định phải tìm được cô bé đó, xem thử cô ấy sống thế nào. Cô biết đấy, thanh niên nhiệt huyết mà, đầu óc đơn giản lắm. Rồi anh ấy tìm tới khu nhà cô gái kia ở, đi suốt hai ngày hai đêm, sau về thì đột nhiên lên tinh thần cắm đầu vào việc học. Anh bảo là anh thấy cô ấy có vẻ cô đơn lắm, lúc nào mặt mũi cũng nhăn nhó sầu khổ, lại chẳng có bạn bè gì. Tuy thành tích tốt thật đấy, nhưng anh vẫn cứ cảm thấy cô ấy sống không được vui. Anh cho rằng đó là món nợ bố đã mắc, là tội nghiệt bố đã phạm phải, nên anh muốn lặng lẽ trốn ở một góc cô không biết, âm thầm chăm sóc cô, không để cô gặp phải bất hạnh nào nữa.”

“Thế nên Giang Diên mới cùng học một trường cấp ba với cô, còn vào cùng một trường đại học. Anh ấy đã ẩn mình trong cuộc sống của cô rất nhiều rất nhiều năm rồi. Thực ra ấy, Giang Diên không định lộ diện cho cô biết đâu. Nếu hôm ấy hai người không vô tình đụng mặt nhau. Đáng lý tôi đã có thể kể hết cho cô từ tận lúc ấy rồi, nhưng tôi vẫn còn lương tâm, tôi biết cuộc sống của cô không tốt đẹp gì, tôi cũng hiểu là Giang Diên thấy mình nợ cô. Nên tôi đành hậm hực ra nước ngoài. Ý tốt của anh ấy, tôi hiểu. Anh ấy đối xử tốt với cô nhiều năm như thế chắc cũng đủ rồi nhỉ. Có thể trả anh ấy cho tôi rồi chứ. Tang Nhu à, người khiến bố cô rơi vào đường cùng, táng gia bại sản, cuối cùng phải nhảy sông tự vẫn là bố của Giang Diên. Tôi không thể nhìn anh ấy tiếp tục tự lừa mình dối người như thế được. Ai cũng có nỗi khổ cả, nếu sau này hai người bên nhau thì sẽ chỉ đau khổ thêm thôi. Còn bây giờ, rốt cuộc Giang Diên có yêu cô không thì tôi không biết. Là trả nợ là quan tâm hay là yêu đi chăng nữa, việc này cô nên tự đi hỏi.”

Chuyện kể đến đây, gương mặt Trình Gia Lê lại trở về, in trọn đường nét trong đôi mắt Tang Nhu. Trái tim cô đang dồn lên từng hồi, huyết dịch cô bơm chảy ngày một nhanh. Dẫu hết thảy này đây tới đột ngột và rúng động đến thế, song hễ là dính dáng tới Giang Diên, mọi thứ đều chợt trở nên thông suốt.

Cô đã hiểu vì sao anh có thể thốt lên trơn tru cái tên Tang Nhu này trước cửa lớp Giải phẫu, vì sao bóng dáng anh khi cõng cô lại giống người làm việc nghĩa quyết không quay đầu đến vậy, vì sao anh chưa từng dò hỏi cô về những năm tháng ấu thơ hay nhắc bâng quơ về bố mẹ, thậm chí cả lý do anh luôn muốn dẫn cô rời xa tòa thành kia. Nếu tất thảy chỉ là sự bù đắp có chủ đích, vậy quả là một trò lừa thất bại nhất trần đời. Tiêu tốn bao thời gian, mài mòn sạch tình cảm của hai người.

Bỏ lại câu cám ơn, Tang Nhu lao vụt khỏi quán cà phê. Trình Gia Lê đã giúp cô một cuộc phẫu thuật tàn nhẫn. Mổ bụng moi tim. Máu chảy đầm đìa. Và dẫu có muốn dốc hết ruột gan nôn cho bằng sạch, đó vẫn là sự thật phải đối mặt đến cùng.

Cô guồng chân lao đi, đâm đầu vào cơn gió bấc gào thét, men theo con đường dài chẳng rõ tên. Nhưng tốc độ chạy đáng kinh ngạc này vẫn không đủ tạo ra sự lãng quên nhanh ngang bằng nó. Ánh đèn trong phòng cấp cứu, gương mặt của mẹ, bóng lưng của bố, thế giới dưới đáy nước sâu, lời xin lỗi Giang Diên chưa kịp nói hết, và tiết mưa nam Kinh đổ mãi không dừng.

Giờ phút này, ý nghĩ duy nhất ám ảnh trong trí cô là rời đi. Cô phải đi. Đi khỏi Bắc Kinh thôi là chưa đủ. Phải rời xa mọi vùng hạnh phúc Giang Diên đã cất công tạo dựng nên. Tựa như vùng biển nhiệt đới giữa ngày hè, như ánh nắng chói chang trên tầng cao phút chốc bị gió cuộn mây vần soán chỗ, người trên biển chỉ có thể chìm sâu trong tuyệt vọng, phó thác cho mệnh trời. Có lẽ cô và Giang Diên đã đứng sẵn trên mặt biển quyết dậy cuồng phong bão táp ấy từ lâu. Hai con người, chẳng ai thật tâm mong ngóng một bến đỗ lý tưởng. Cái họ chờ đợi, có chăng chỉ một hồi giông tố.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!