Giang Đông Ôm Trăng Sáng

SAO NHỎ


trước sau

Giang đội trưởng đen mặt, nghiêm túc nhìn cô, “Cái gì mà thuê tháng hay không thuê tháng, tôi là cảnh sát nhân dân, xưa này chưa từng thực hiện loại giao dịch nam nữ không đứng đắn này!”

Ninh Yên Nhiên tò mò, “Không đứng đắn chỗ nào?”

Giang Đông trừng mắt, “Thuê tháng gì đó chính là không đứng đắn!”

“Vậy thì… thuê năm?” Ninh Yên Nhiên có chút phiền não, “Thuê năm đắt lắm đó, mà cũng đâu cần phục vụ thời gian dài như vậy, nhiều nhất là thêm cái hậu mãi là được rồi.”

Nghe cô nói đến ra hình ra dạng, chắc hẳn không phải là lần đầu thực hiện loại giao dịch không đứng đắn này rồi.

Giang Đông mặt đen như đáy nồi, nhanh chóng đánh gãy lời cô đang thao thao bất tuyệt, “Không chấp nhận cho thuê tháng, nhưng có thể lập giao dịch ngắn hạn.”

Ninh Yên Nhiên ánh mắt sáng ngời, “Tiền thuê tính như thế nào?”

Giang Đông bình tĩnh nhìn cô chằm chằm nửa ngày, rốt cuộc mở miệng trả lời, “Không cần trả tiền, chỉ cần có qua có lại.”

Anh chậm rãi nói rõ ý đồ của mình, “Cô cũng vừa nghe rồi, ông nội hy vọng tôi tìm bạn gái nhưng tôi không có ý định này, cho nên cần một người có thể giả làm bạn gái, thực hiện giao dịch, tôi cũng giả làm bạn trai của cô, có vấn đề gì không?”

Ninh Yên Nhiên nghiêng đầu, nhịn xuống xúc động muốn dùng tay tính tiền, “Nhưng tôi cảm thấy tôi đắt hơn anh.”

Giang Đông nhướng mày, “Tôi cao hơn cô.”

“Tôi trắng hơn anh.” Ninh Yên Nhiên kéo lên một đoạn tay áo, đem cánh tay trắng nõn duỗi tới trước mặt anh, “Đây, anh xem đi, trắng hay không?”

Giang Đông rũ mắt nhìn, giả vờ như muốn bắt lấy tay cô cắn một cái, Ninh Yên Nhiên nhanh chóng rụt tay lại, trừng lớn hai mắt nhìn anh cảnh giác, “Anh muốn làm gì?”

“Muốn tính giá, dù sao cũng phải cho người ta nếm thử hương vị chứ?”

Ninh Yên Nhiên không chịu thua, “Anh nói bậy, chọn thịt heo còn phải nhìn nhan sắc heo sao?”

Giang Đông sửng sốt, lập tức nghiêng đầu đi, cố gắng ngăn chặn xúc động muốn cười thật to.

Biết mình nói sai rồi, Ninh Yên Nhiên hầm hừ hai tiếng, không cam lòng giậm giậm chân, “Anh đừng cười tôi, nói một tiếng được hay không?”

Giang Đông lập tức điều chỉnh sắc mặt ngay ngắn lại, duỗi bàn tay to đến trước mặt cô, “Hợp tác vui vẻ.”

Ninh Yên Nhiên cười cong đôi mắt, hai ngón tay nắm lấy ngón tay cái của anh, lắc lắc một chút, “Hợp tác vui vẻ.”

Giang Đông nhìn cách bắt tay độc đáo của cô, nhướng mày không nói gì.

Trong đầu anh chỉ còn lại suy nghĩ, “Quả nhiên, trắng thật!”

Màu da đối lập như thế này, khiến anh cảm thấy mình giống như dân Châu Phi vậy.

Đúng lúc này, điện thoại Giang Đông đang đặt trên bàn vang lên.

Anh thở dài một hơi, “Ông nội?”

Vừa nói, anh vừa nhìn thoáng qua Ninh Yên Nhiên, “Đúng vậy, con đang đi làm… Phải gặp hôm nay sao? Được, để con hỏi một chút.”

Ninh Yên Nhiên miệng nhỏ đang từ từ uống nước giống y hệt con chim, ở bên cạnh vừa uống vừa nhìn anh một cái.

Giang Đông hạ thấp âm thanh, “Ông nội của tôi hôm nay muốn gặp cô, có rảnh không?”

Ninh Yên Nhiên chớp chớp mắt, “Hôm nay? Nhanh như vậy sao?”

Tiến độ phát triển cũng nhanh quá rồi.

Trên thực tế nửa giờ trước, cô còn chưa biết tên anh là gì đâu.

Giang Đông thực ra lại không cảm thấy nhanh, hai người không phải yêu đương, giao dịch đạt thành bất cứ khi nào cũng có thể có hiệu lực, không tồn tại vấn đề tiến độ.

“Không thành vấn đề.” Ninh Yên Nhiên đáp một tiếng.

Người bên đầu kia điện thoại không ngừng thúc giục, Giang Đông ho nhẹ, “Được, hôm nay con sẽ mang cô ấy đến gặp ông.”

Hiện tại mới ba giờ, Giang Đông muốn xử lý công việc, Ninh Yên Nhiên liền ngồi ở một bên, an an tĩnh tĩnh xem bản thảo, rất có cảm giác vài phần năm tháng tĩnh lặng.

Mười phút sau, Ninh Yên Nhiên mất kiên nhẫn bắt đầu nhìn xung quanh, xem anh xử lý công việc.

Giang đội trưởng không dao động.

Lại qua mười phút, Ninh Yên Nhiên chán muốn chết bắt đầu ở trên ghế đung đưa lúc lắc, muốn khiến anh chú ý.

Giang đội trưởng nhẫn tâm tiếp tục không dao động.

Ninh Yên Nhiên chép chép miệng, đi đến phía sau anh, lại nhoài người lên phía trước xem anh làm việc.

Giang Đông thở dài, quay lại nhìn cô một cái, “Muốn làm gì?”

Ninh Yên Nhiên vô tội chớp mắt, “Tôi nghĩ, chúng ta cần ký hiệp nghị chứ nhỉ?”

“Ký như thế nào?”

Ninh Yên Nhiên cười hì hì bắt lấy tay anh, ở lòng bàn tay anh nhẹ nhàng ký xuống tên của mình, một bên viết một bên đọc nhẩm, âm thanh kéo thật dài, “Này, ký xong rồi.”

Nói xong, cô lật bàn tay mình lại, mấy ngón tay nhịn không được động đậy hai cái, “Tới lượt anh.”

Giang Đông nhìn cô một cái thật sâu, không rõ lắm ý của cô, “Xin lỗi, có lẽ là tôi chưa nói rõ, tôi đã có người mình thích, chỉ là tạm thời chưa tìm được cô ấy, cho nên mới tồn tại giao dịch tạm thời giữa chúng ta, cũng hy vọng cùng với cô giữ khoảng cách nhất định.”

Ninh Yên Nhiên ngồi ở bên cạnh anh, đương nhiên có thể nhìn thấy ánh mắt có chút kiềm chế lẫn hoài niệm của anh, cô vỗ tay một cái, “Thấy chưa? Tôi đoán đúng rồi.”

Cô đã nói anh chính là người đàn ông khổ vì tình, quên không được người xưa lại không thể chịu nổi áp lực, không thể không nhẫn nhịn đi xem mắt cho gia đình vừa lòng.

“Nhưng mà, người anh muốn tìm tên gì? Người ở đây sao? Tôi có thể giúp anh hỏi thăm một chút.” Cô chống cằm, ánh mắt sáng lấp lánh giơ tay lên, “Tôi rất giỏi tìm người đấy!”

Giang Đông trầm mặc một lát, “Không cần, cô ấy… dọn đi rồi.”

“Nói không chừng đã chuyển về rồi, tôi sẽ…”

Nói được một nửa, điện thoại Giang Đông lại vang lên lần nữa, cắt ngang lời nói của cô.

“Alo, lão Từ?”

“Được, để tôi qua đó.”

Lão Từ đang sửa sang lại văn kiện, Giang Đông vừa lật xem vừa nghe anh ta nhỏ giọng nói, “Gần đây chỉ có loại việc nhỏ vụn vặt này, không có gì mới.”

Giang Đông cầm văn kiện đập vào ngực anh ta một cái, “Thế nào? Phải có loại án giết người liên hoàn cho anh điều tra mới cao hứng sao?”

Lão Từ cười hắc hắc, “Đâu có, tôi cũng không phải sợ thế giới

không loạn mà.”

Giang Đông trêu chọc nhìn anh ta một cái, chỉ ra mấy chỗ sai cho anh ta sửa, sau đó đứng lên, “Tôi đi trước, có việc gì thì anh giúp trông chừng một chút.”

Lão Từ theo bản năng “Ồ" một tiếng, đợi sau khi anh đi xa mới phát hiện có điều gì đó không đúng: Giang đội trưởng lúc đi làm không bao giờ để ý thời gian, có khi cơm cũng không ăn, hôm nay tự nhiên lại về sớm, đổi tính sao?

Không xong rồi, đội trưởng nổi tiếng cuồng công việc của bọn họ chắc không phải bị người ta hãm hại rồi đấy chứ?

“Người vừa mới hãm hại Giang đội trưởng" Ninh tiểu thư ngơ ngẩn nhìn điện thoại, xuất phát từ sự kính sợ đối với chú cảnh sát, cô ở chỗ này không dám lướt weibo để bát quát, mất đi nửa giờ vui thú cùng internet, quả nhiên đã trở thành nửa giờ dài nhất trong cuộc đời cô!

“Đi thôi.” Giang Đông cầm lấy áo khoác, nói một tiếng với cô rồi đi nhanh ra ngoài.

Ninh Yên Nhiên mắt nhìn đồng hồ, đi theo phía sau anh, ung dung bước ra ngoài, “Ấy, Giang đội trưởng, anh đi chậm chút đi.”

Cô vừa cất giọng, một loạt ánh mắt lập tức phóng lại đây.

Giang Đông không nói chuyện, nhưng lại thả chậm bước chân không dễ nhận ra, khoảng cách hai người dần dần thu hẹp lại, Ninh Yên Nhiên lúc này mới đuổi kịp, “Các anh tan tầm sớm vậy sao?”

Lúc này không phải còn chưa đến 4 giờ sao?

“Xin nghỉ, đi thôi.” Anh không muốn nhiều lời, mở cửa lên xe, cài dây an toàn, lái xe hoà vào dòng xe cộ trên đường.

Chờ đến lúc dừng đèn đỏ, Giang Đông từ trong túi lấy ra hai tờ giấy, “Đây là tư liệu cá nhân của tôi, tốt nhất cô nên xem qua một chút, tránh để lộ.”

Ninh Yên Nhiên run run cầm lấy hai trang giấy A4, trong lòng sợ hãi, “Tôi chỉ giả làm bạn gái mà thôi, còn phải trải qua kiểm tra sao?”

Nháy mắt liền nhớ lại nỗi thống khổ lúc đi thi.

Giang Đông nắm tay lái, nhìn cô cười một cái, “Người nhà của tôi…, ừm, thích náo nhiệt, cô trước tiên cứ chuẩn bị một chút, chắc chắn không sao đâu.”

Đối với Giang đội trưởng luôn tự mình làm mọi việc mà nói, bất kể làm cái gì cũng giống như chiến đấu, phải biết mình biết ta mới trăm trận trăm thắng, không có cái gọi là tâm lý may mắn.

Ninh Yên Nhiên thở dài, “Hai trang giấy khoan hãy nói, nghĩ tiêu cực một chút, anh khẳng định với chỉ số IQ của tôi có thể học thuộc lòng trong thời gian ngắn như vậy hay sao?”

Cô bây giờ cái gì cũng có thể tin, chỉ duy nhất không tin chỉ số thông minh của mình.

Giang Đông đưa tay xem đồng hồ, “Còn 20 phút, đủ dùng, chỉ cần nhớ từ ngữ mấu chốt, không cần nhớ chi tiết.”

Ninh Yên Nhiên nghe lời cúi đầu, không hiểu sao lại có ảo giác nước tới chân mới nhảy, xem tài liệu ngay trước kỳ thi!

Chờ đến khi tốc độ xe chậm dần, tim cô lại bắt đầu đập nhanh lên, tư liệu vừa mới xem xong nháy mắt đã quên không còn một chữ!

Giang Đông ngừng xe, nhưng chưa xuống ngay, đại khái là thấy cảm xúc của cô quá khẩn trương, mới đưa tay vỗ vỗ bả vai, khẩu khí giống như lãnh đạo đi thị sát, nói “Đừng khẩn trương.”

Ninh Yên Nhiên trừng mắt, “Đúng vậy, tôi đâu có khẩn trương.”

Nói đến vô cùng hợp lý hợp tình, nhưng thật ra tay cô đang run, có vẻ đặc biệt chột dạ.

“Vị đồng chí nhỏ này, xem ra không thể đảm đương việc lớn được rồi.” Giang Đông cười một tiếng, hạ cửa sổ xem xuống, bên tay kẹp một điếu thuốc nhưng không châm lửa, “Cô thế này, là sao tổ chức yên tâm giao nhiệm vụ gián điệp cho cô?”

Ninh Yên Nhiên chớp mắt, “Cho nên, tôi bị đuổi việc?”

Quả nhiên, gián điệp cũng là ngành nghề có nguy cơ cao, không phải dành cho mấy người giả làm bạn gái mà còn chột dạ là có thể làm được đâu.

Không đúng, xin hỏi đây là cái tổ chức gì? Vì sao cần một cô gái vừa nhìn đã biết gà mờ không đáng tin như cô làm gián điệp? Có phải tiêu chuẩn đầu vào thấp quá rồi không?

“Còn khẩn trương sao?” Giang Đông cười nhẹ một tiếng, “Tôi kiểm tra một lần nhé?”

Ninh Yên Nhiên hít sâu một hơi, thực ra bắt đầu cũng không khẩn trương như vậy, từ đầu tới cuối lại xem qua một lần, đến lúc “thủ lĩnh gián điệp" Giang tiên sinh khẳng định, rốt cuộc mới lộ ra một nụ cười.

“Tốt rồi, kế tiếp sẽ là thực hành trên chiến trường, có sợ không?”

“Không sợ!”

“Có tin tưởng không?”

“Không có!”

Giang Đông: “...”

Tâm trạng như vậy vẫn là khá tốt, đáng khen thưởng.

Hai người trên đường mua không ít lễ vật, mới nhìn thì hoa hoè loè loẹt, nhưng cũng không có người nào thực sự thích ăn, chỉ là việc tặng quà này nhất định phải làm, vì con đường phải đi sắp tới được suôn sẻ, không thể không làm.

Giang Đông hai tay xách theo túi quà tặng, Ninh Yên Nhiên cầm mấy hộp lá trà, tay trái rảnh rỗi đưa lên đưa xuống, “Có cần nắm tay không?”

Giang Đông không có kinh nghiệm thực chiến nghĩ nghĩ, “Không cần.”

Thế là Ninh Yên Nhiên vì muốn biểu hiện quan hệ thân mật giữa hai người, cuối cùng nắm lấy tay áo của anh, mới nhìn giống như tay trong tay!

Trên lầu, người từ thật xa đã nhìn thấy bọn họ, bảy cái đầu chụm ở cửa sổ, một người cầm bao hạt dưa, líu ríu thảo luận, cô bạn gái nhỏ này là chưa từng gặp nha.

“Tại sao bọn họ còn đợi trong xe mà chưa lên?” Giang Tây gãi gãi đầu, khó hiểu nói.

Ba Giang đem đầu cháu trai đè xuống, tranh thủ chen vào chỗ có thể quan sát tốt, “Nói không chừng là đang trau dồi tình cảm đó.”

Ba phút sau, hai người bị nghi ngờ “đang trau dồi tình cảm" ấn chuông cửa.




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!