Đúng Lúc

Anh là ai?


trước sau

Editor + Beta: Basic Needs

“Anh là ai?” Anh lại hỏi một lần nữa.

Cô không trả lời anh bởi vì không chỉ vì ngại ngùng mà khi cô muốn trả lời thì miệng đã bị tiếng rên rỉ lấn át.

Không biết tại sao mà hôm nay anh rất hăng hái, mỗi lần tiến vào lại sâu hơn lần trước; mỗi một lần đầu gậy đi qua đều khiến cho cô run rẩy, run rẩy đến mức đã sắp đạt được cao trào.

Huyệt động ẩm ướt không làm cản trở sự mẫn cảm khi vật nam tính tiếp xúc làm cho Trì Triệt thoải mái đến mức tê dại. Anh không ngừng lại động tác của mình, tiếp tục tiến công trong thịt mềm đang không ngừng co rút. Sau đó anh lại cất bước, ôm cô đi vào phòng.

Phía sau không có bức tường lạnh dựa vào làm cho Thẩm Ngư ôm lấy hai tay của anh. Loại tư thế này làm cho anh tiến vào rất sâu, cả người cô chỉ có thể dựa vào hai tay anh đang nâng mình cùng với cái vật đang lộn xộn trong cơ thể mình. Thân dưới của cô vặn vẹo càng chặt hơn làm cho anh kéo lấy mông cô ra ngoài, “Em thả lỏng nào.”

“Quá sâu…”

Tuy nói như vậy nhưng lúc anh rút ra thì thân dưới của cô sẽ đuổi theo sít sao, không cho nó rời đi.

Sau khi làm như vậy hàng chục lần, Trì Triệt dời dục vọng đang sưng to khỏi cái miệng nhỏ ấm áp, anh chỉ chọc nông vào lối vào rồi dụ dỗ cô nói chuyện: “Bé Ngư, nói cho anh biết, anh là ai?”

“…Của em…” Thẩm Ngư rốt cuộc có thể phân tâm để trả lời vấn đề này của anh. Đã không còn thẹn thùng, cô uốn éo thân mình như muốn ngậm trở lại dục vọng của anh.

“Của em làm sao?” Anh không cho cô thực hiện được động tác nhỏ đó. Anh cởi hết quần áo của hai người, đi vào phòng rồi đặt cô lên giường. Cố chịu đựng ý nghĩ muốn tiến vào, một tay anh bóp eo cô không cho cô nhúc nhích, một tay còn lại nắm lấy thân gậy, dùng đầu vật nóng ẩm ướt không ngừng dụ dỗ cửa động đang đói khát muốn nuốt chửng mình.

“Em… Bạn trai…” Thẩm Ngư bắt lấy anh đặt lên ở trên bộ ngực đang dựng lên của cô: “Anh tự kiểm tra đi.”

Giống như không biết mình có bao nhiêu sự dụ hoặc hấp dẫn, cô luôn có thể làm cho anh cảm thấy yêu cô nhiều hơn.

“Em muốn.” Cô nhìn anh, đuôi mắt có chút đỏ lên sau cơn cao trào; cô dùng bộ dáng ngon lành này nằm ở dưới mời gọi anh.

Đầu ngón tay Trì Triệt mân mê xoa nắn ngọn đào tiên đang vểnh lên, đoạn cúi đầu hung hăng hết mút lại cắn như muốn trừng phạt cô: “Em nói xong anh sẽ cho liền.”

Thẩm Ngư không nói lời nào, cô nhìn anh trong chốc lát, cười nói: “Anh thay đổi rồi, trước kia anh đâu có như vậy đâu.”

Anh hôn lên cơ thể duyên dáng của cô, trên vai, trên cổ, trên eo, trên bụng của cô đều lưu lại giấu vết của anh: “Do em làm anh trở thành như vậy.”

“Em đã đạt được cao trào còn anh thì vẫn chưa có bắn, anh có chắc nhịn nổi được sao…” Cô kéo người ấy lên giường, câu lấy cổ rồi hôn lên môi anh; sau đó xoay người ngồi lên bụng anh. Lúc này, dục vọng chưa được bày tỏ vẫn đang phấn chấn ngóc dậy mạnh mẽ. Cô đưa tay nắm lấy thì anh rên nhẹ một tiếng, đưa tay lên nhào nặn bộ ngực của cô.

“Lại muốn mạng nhỏ của anh sao?” Anh kéo đầu nhũ hoa đang vểnh lên sang một phía, thưởng thức sự run rẩy của cô.

Cô nhìn xuống anh, chỉ khi ở trên giường cô mới có tự tin gọi tên anh để tuyên bố quyền sở hữu của mình: “Trì Triệt, anh là của em, của một mình em.”

“Anh thuộc về em.” Anh nghiêm túc đáp lại.

Thẩm Ngư cười rộ lên.

“Em không có kinh nghiệm nên nếu không cẩn thận làm anh đau, anh không được tức giận đâu đấy.” Nói xong cô đã nhanh chóng cúi đầu.

Trong lòng Trì Triệt dường như cảm giác được gì đó nên anh nheo mắt muốn nâng

mặt cô lên thế nhưng lại nhanh chóng nắm chặt tay vì sự kích thích sảng khoái của cái miệng ấm áp đó.

Nếu nói không nghĩ tới thì gạt người nhưng mà anh có cảm giác miễn cưỡng nên cũng chưa từng nhắc tới. Thế mà giờ phút này lại nhìn thấy người nằm ở giữa chân mình, chỉ cần anh ngẩng đầu là có thể nhìn thấy cô cố gắng há to miệng cố gắng chứa đồ của anh đi vào.

Đây là cảm giác gì?

Anh không tự giác mà nâng người, muốn đưa dục vọng tiến vào chỗ sâu hơn trong miệng cô rồi anh buông bàn tay đang nắm chặt ra đặt lên đầu cô.

“Bé Ngư…”

Không chỉ có thể lấy đi sinh mạng mà thậm chí là linh hồn mình – nếu như cô muốn – anh cũng sẵn sàng dâng ra không hề giữ lại.

Lúc Thẩm Ngư ngậm lấy vật ấy thì cô cũng không nghĩ tới mình sẽ làm chuyện như vậy. Chỉ là lúc đó tự nhiên hành động theo bản năng, cũng không có ghét bỏ nó như trong tưởng tượng, có lẽ bởi vì người này là anh.

Cô đã từng trải qua sức mạnh to lớn của anh nhiều lần rồi, nhưng khi nhìn vật này từ vị trí gần như vậy thì thấy nó thật to lớn. Lúc này cô cảm giác nó lại lớn hơn nữa, đã sắp lắp đầy miệng cô.

Có hương vị của anh, cũng có hương vị của cô.

Nghĩ đến chuyện vật nào vừa mới ra vào trong thân thể cô, giờ phút này lại nằm trong miệng mình thì mặt cô đỏ lên, hang động nhỏ phía dưới cũng vô ý co lại như nhớ đến việc vui sướng mà cây gậy kia đem lại; cũng may là anh không có thấy.

Cô cẩn thận để răng mình không va vào những nơi mỏng manh và nhạy cảm, đầu lưỡi sau khi cọ qua đầu gậy lại đi xuống dưới mương sâu.

Người giữ lấy tóc cô không nhịn được mà thở dốc, dục vọng trong miệng cô run rẩy, phía trên đỉnh đã thoải mái đến độ trào ra chất lỏng.

Anh không nhịn được mà dùng sức dùng tay đè đầu cô xuống, dường như cổ vũ lại giống như dụ dỗ cô ăn sâu thêm: “Thật thoải mái… bé Ngư.” Đoạn anh nắm lấy một tay cô để xuống phía dưới: “Em cũng sờ phía dưới…”

Anh quá lớn, nước miếng cùng với tinh dịch đã theo cán gậy chảy xuống người anh. Nhả ra nuốt vào cả buổi đã làm cho Thẩm Ngư cảm thấy miệng mình sắp không chịu nổi nên một mút cuối cùng cô chuẩn bị nhổ ra ai ngờ lúc này anh lại bắn ra làm cô bị sặc, tinh dịch cũng vì thế mà vọt sâu vào trong cổ họng cô.

Trì Triệt ngồi dậy, lấy khăn giấy đưa tới bên ngoài miệng cô: “Bé Ngư, em mau nhổ ra.”

Cô ho khan vài tiếng, sặc đến độ nước mắt cũng ứa ra, cô bình ổn lại hơi thở rồi nói: “Hồi nãy không cẩn thận nên em đã nuốt mất rồi.” Tuy rằng mùi vị có chút là lạ nhưng cũng không khó chịu.

Trên mặt, trên tóc cô đều dính đầy dịch trắng đục sền sệt cùng với nước mắt lưng tròng, nhu nhược đáng thương thật khiến cho người ta muốn ăn hiếp.

Người con gái mình yêu mến, vùi ở dưới thân, ngậm vào vật của anh, nuốt tinh dịch của anh.

Đây là cảm giác gì?

Cô là của anh.

Nhân tố hủy diệt ẩn sâu trong anh đã được cô đánh thức. Lúc này, anh chỉ có một suy nghĩ –

Phá hư cô.

__________

Tác giả có lời muốn nói:

Trì Triệt rất cảm ơn các bạn, nếu như không có các bạn thì không có tôi của ngày hôm nay!

Trì Triệt: Cảm tạ

Thẩm Ngư: Nhưng mà lại làm khổ tôi.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!