Đại Mộng Chủ

Giả quỷ


trước sau

Dịch: Độc Lữ Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

"Nơi này là một thạch thất dưới mặt đất gần trong thành, các ngươi ở chỗ này nghỉ ngơi sơ đi, chờ cấm chế trên cửa biến mất, các ngươi lập tức ẩn núp vào thành nam. Còn tiếp xúc nội tuyến thế nào thì nằm trong khối ngọc giản này. Lục hiền chất, vật này giao cho ngươi quản lý." Hoàng Mộc thượng nhân lấy ra một khối ngọc giản, giao cho Lục Hóa Minh.

Bốn người khác thấy vậy, cũng không nói gì.

Trong năm người, chỉ có Lục Hóa Minh là người trong quan phủ Đại Đường, Trình Giảo Kim cùng Hoàng Mộc thượng nhân tự nhiên tín nhiệm y nhất.

"Mấy vị tiểu hữu, rắn không đầu thì không được, tu vi Lục hiền chất mặc dù không phải cao nhất trong các ngươi, nhưng ngày thường hắn chấp hành nhiệm vụ nhiều nhất, năng lực ứng biến cũng rất tốt. Lần này năm người các ngươi cùng hành động, lấy Lục hiền chất cầm đầu, được chứ?" Hoàng Mộc thượng nhân nhìn về phía bốn người khác, nói ra.

"Lục huynh sư thừa quốc công đại nhân, năng lực bày mưu nghĩ kế, chỉ huy tác chiến hơn xa chúng ta, lấy hắn cầm đầu, không thể tốt hơn." Thẩm Lạc gật đầu.

Ba người khác cũng tuần tự gật đầu, biểu thị đồng ý.

Hoàng Mộc thượng nhân thấy vậy, trên mặt lộ vẻ tươi cười, trên thân loé lên hoàng mang, từ trong thạch thất biến mất không thấy gì nữa.

"Lục mỗ đa tạ chư vị tín nhiệm, nhiệm vụ lần này, chỉ dựa vào một mình ta tuyệt không thể hoàn thành, còn xin mấy vị giúp ta một chút sức lực." Lục Hóa Minh chắp tay nói với bốn người khác.

"Lục huynh đệ không cần phải khách khí, Hoàng Mộc thượng nhân nếu giao nhiệm vụ cho ngươi chỉ huy, ngươi cứ buông tay làm, chúng ta tất nhiên dựa theo chỉ thị của ngươi làm việc." Đan Dương Tử cười nói.

"Đa tạ, dựa theo sư phụ cùng Hoàng Mộc thượng nhân nói lúc trước, thời gian làm nhiệm vụ còn phải chờ ba ngày, trong lúc này, mọi người ở nơi này nghỉ ngơi đi. Chuyện cụ thể, chờ nhiệm vụ bắt đầu lại nói." Lục Hóa Minh nói tiếp.

Những người khác đang có ý nghĩ này, nghe vậy nhao nhao ở trong thạch thất tìm chỗ ngồi xuống, tự nhắm mắt vận công.

Thẩm Lạc đi đến một góc thạch thất ngồi xuống, lấy Mặc Giáp Thuẫn từ trong Trữ Vật Phù ra, vận chuyển Cửu Cửu Thông Bảo Quyết, nhanh chóng tế luyện nó.

Những người khác tựa hồ cũng đang làm chuyện giống vậy, chuẩn bị cho một trận đại chiến sắp đến.

...

Ba ngày sau.

Sáng sớm, một tiếng chuông vang từ Từ Ân tự, phá vỡ yên tĩnh Trường An thành.

Bên ngoài Chu Tước môn ở phía bắc hoàng thành, một đội Vũ Lâm quân cùng một đội Long Võ vệ thủ vệ hai bên đại môn quảng trường, mỗi bên có gần vạn người, tất cả đều mặc giáp binh, một bộ dạng chờ xuất phát.

Trên đất trống phía trước đội ngũ còn có mấy trăm tên tu sĩ tông môn cùng tán tu Trường An thành, dựa theo phân đội ban đầu xếp hàng chỉnh tề, chờ quan trên chỉ thị.

Mấy người Chu Mãnh cũng có mặt trong đội ngũ, chỉ là thập trưởng của bọn họ đã đổi thành một lão giả áo xám lớn tuổi.

"Triệu lão đệ, chuyện gì xảy ra? Nhìn tư thế có vẻ có động tĩnh lớn đó..." Chu Mãnh nhìn về phía Triệu Đình Sinh bên cạnh, hỏi.

Trải qua thời gian dài kề vai chiến đấu, đồng sinh cộng tử, quan hệ giữa cả hai đã sớm phát sinh biến hóa không nhỏ, trở nên khá thân cận.

"Không biết, tối hôm qua đột nhiên thông tri tập kết, trước đó cũng không có nửa điểm phong thanh." Triệu Đình Sinh lắc đầu, thần sắc có chút ngưng trọng nói.

"Ta tìm một vòng, cũng không thấy Thẩm tiền bối. Lại nói, đã lâu hắn không mang chúng ta đi làm nhiệm vụ." Ánh mắt Chu Mãnh băn khoăn nhìn bốn phía, mở miệng nói ra.

"Thẩm tiền bối không giống chúng ta, xem chừng đã đi chấp hành nhiệm vụ đặc biệt nào đó." Triệu Đình Sinh sờ lên cằm, suy đoán.

"Bất quá nói thật, ta vẫn cảm thấy đi theo Thẩm tiền bối thì cảm giác an toàn hơn chút." Chu Mãnh cười ngây ngô một tiếng, nói ra.

Gã vừa dứt lời, một tên tiêu trưởng Xuất Khiếu kỳ đứng cách đó không xa liền quay đầu nhìn thoáng qua bên này, dùng ánh mắt ra hiệu hai người yên lặng, không được lỗ mãng.

Hai người Chu Mãnh liền im lặng, không chớp mắt nhìn về phía trước.

Đúng lúc này, trên bầu trời có mấy đạo hồng quang đáp xuống, rơi vào trên đầu thành Chu Tước Môn, quan sát đám người.

20.000 giáp sĩ Đại Đường thấy thế, nhao nhao lấy
quyền kích ngực, động tác cùng nhịp hành lễ về phía đầu tường, thanh thế có chút hùng tráng.

"Bái kiến Trình quốc công, bái kiến chư vị tiền bối." Mấy trăm tên tu sĩ kia cũng nhao nhao ôm quyền về phía đầu tường, cao giọng quát.

Ngay sau đó, 20.000 giáp sĩ hô lớn một tiếng:

"Uy vũ, uy vũ, uy vũ..."

Theo từng tiếng hét to vang lên, một cỗ chiến ý rào rạt bắt đầu lan tràn ra toàn bộ quảng trường.

"Chư vị, Trường An bị quỷ hoạn lâu ngày, ta biết tất cả mọi người đã sớm kìm nén lửa giận. Hôm nay chính là lúc chư vị phát tiết lửa giận, cũng là lúc chúng ta nhất cử giải quyết quỷ hoạn. Chư vị có dám theo lão Trình ta cùng thẳng hướng thành nam, triệt để đuổi những uế vật dơ bẩn kia ra khỏi Trường An thành không?" Ánh mắt Trình Giảo Kim quét qua đám người dưới thành, cao giọng quát.

"Nguyện theo quốc công diệt quỷ, muôn lần chết không chối từ..."

"Muôn lần chết không chối từ..."

Từng tiếng gầm hào khí vượt mây liên tiếp vang lên, thật lâu không thôi.

Trình Giảo Kim thấy thế hết sức hài lòng, vuốt râu, ý cười đầy mặt gật gật đầu. Bọn người Hoàng Mộc thượng nhân bên cạnh liếc nhìn nhau, trong mắt cũng nhiều hơn mấy phần ý cười.

"Đợi quỷ hoạn Trường An bị diệt trừ, lại nâng rượu ăn mừng với chư vị, xuất phát!"

Đại thủ Trình Giảo Kim giương lên, ra lệnh một tiếng. Đội ngũ tu sĩ trên quảng trường cùng binh lính Đại Đường chỉnh tề xuất phát, đi về phía thành nam.

...

Cùng lúc đó, trong một gian thạch thất âm u dưới mặt đất tại thành nam.

Năm người Thẩm Lạc tự mình nhắm mắt khoanh chân, đều đang ngồi tu luyện.

Lúc này, trên cửa chính thạch thất chợt sáng lên một đạo hoàng quang, một tầng phù văn cấm chế hoa văn phức tạp nổi lên mặt ngoài, bắt đầu như đom đóm loé lên hào quang nhỏ yếu.

Phát giác được dị dạng đầu tiên là Cát Thiên Thanh có tu vi cao nhất trong mấy người, bất quá lão chỉ mở mắt ra nhìn một chút, sau đó nhắm hai mắt lại, tiếp tục ngồi tu luyện, tia điện màu đen vốn phóng ra ngoài thân thu trở về thể nội.

Sau đó không lâu, Thẩm Lạc cũng mở hai mắt ra, ánh mắt rơi vào phù văn trên cấm chế đại môn, vô thức bắt đầu quan sát kỹ biến hoá đường vân trên phù văn, cũng quên nhắc nhở những người khác.

Bất quá, theo sát phía sau, thanh âm Lục Hóa Minh vang lên: "Xem ra, cấm chế trên cánh cửa này sắp biến mất, là lúc chúng ta xuất thủ."

Tiếng nói của y vừa xong, Đan Dương Tử cùng Xích Thủ chân nhân cũng đều nhao nhao tỉnh lại, nhìn sang bên này.

Chỉ thấy phù văn trên cửa lấp lóe mấy lần, quang mang bắt đầu dần dần tiêu tán, cuối cùng biến thành hư vô.

Thẩm Lạc nhắm hai mắt lại, thoáng nhớ lại một lát, trong đầu một lần nữa vẽ phác thảo đạo phù lục cấm chế kia, ghi tạc nó vào trong đầu.

Lúc hắn mở mắt ra, đã thấy đám người Lục Hóa Minh nhao nhao lấy ra đạo Âm Linh Phù kia, thúc giục chúng.

Bên ngoài thân mấy người bọn họ hiện ra từng đường vân màu đen, được một trận sương mù màu đen nhuộm dần, nhao nhao hóa thành u hồn quỷ vật.

Thẩm Lạc cũng lập tức thúc giục Âm Linh Phù, giống như bọn họ, biến hóa thành quỷ vật.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!