Cục Cưng Đến Rồi: Daddy, Mami Là Của Con

Sự Phản Bội Thầm Lặng


trước sau

Màn đêm tĩnh mịch giống như tấm vải lớn bao trùm lên mọi cảnh vật.“Thưa cô, đến nơi rồi.”Bác tài nhìn vị khách kỳ lạ ngồi ở ghế sau: “Trông sắc mặt của cô có vẻ không ổn lắm, cô có cần đến bệnh viện không?”“Không sao, cảm ơn, không cần trả lại.”Đường Thi lấy tờ một trăm tệ đưa cho bác tài rồi lết tấm thân đầy mệt mỏi đi lên tầng, mấy ngày liền bị cảm lạnh khiến cô mệt rã rời, đầu óc choáng váng. Vừa kéo vali đi đến trước cửa, cô đã nghe thấy những âm thanh mờ ám ngắt quãng của phụ nữ từ phòng truyền ra: “Ưm... nhanh... nhanh chút nữa.” Bàn tay đang cầm chìa khóa bỗng khựng lại, hàng mi cong hơi rũ xuống, cô đẩy cánh cửa phòng khép hờ, giẫm lên mớ quần áo lộn xộn khắp sàn nhà, đi thẳng vào phòng ngủ. Nhận thấy sự tồn tại của cô, La Văn Hạo dừng hành động của mình lại, anh ta không chút do dự đứng dậy kéo ga giường quấn lên phần thân dưới của mình, miệng lắp bắp: “Về rồi à?”“Ừ.” Đường Thi cúi đầu nói nhỏ, nhưng ánh mắt cô không hề để ý đến anh ta. Năm năm qua, người đàn ông này thay phụ nữ nhanh hơn thay áo, thường xuyên dẫn phụ nữ lạ về phòng trọ của cô làm đủ trò, thậm chí cố ý quan hệ trước mặt cô... Năm năm qua, anh ta không hề động đến một ngón tay của cô!La Văn Hạo ậm ừ rồi lớn giọng hạch sách: “Tôi đói rồi, đi nấu cơm cho tôi ăn đi.”“Văn Hạo, đây là giúp việc của nhà anh à? Còn trẻ quá nhỉ!” Người phụ nữ mặc nội y, õng ẹo dựa vào vai La Văn Hạo.“Sao còn chưa cút đi hả?” La Văn Hạo tức giận.“Văn Hạo…” Cô ta phụng phịu.“Cút!”Đường Thi vờ như không nghe thấy gì, chỉ lẳng lặng đi vào nhà bếp, bắt đầu nấu cơm.La Văn Hạo ngậm điếu thuốc lá, dựa người vào cửa. Anh ta nhìn chiếc lưng nhỏ nhắn của Đường Thi rồi ra lệnh: “Chiều mai

cùng tôi đi dự tiệc”.Đường Thi sững người, cô nói nhỏ: “Tôi không khỏe, có thể…”“Không được, tôi nhất định phải giành được dự án lần này.”Cô không tiếp tục phản kháng, đôi mắt mệt mỏi lại cụp xuống: “Được”, rồi lại tiếp tục nấu cơm.Năm năm qua, La Văn Hạo không ngừng dẫn cô tham dự đủ các loại tiệc tùng, rồi lại dùng ánh mắt lạnh lùng như một người xa lạ nhìn cô bị những kẻ gọi là đối tác làm ăn chuốc rượu, sàm sỡ, lợi dụng. Anh dùng cách này để trả thù cho “sự phản bội” của cô năm đó.“La Văn Hạo, chúng ta chia tay đi.” Đường Thi dừng tay, cô xoay người về phía La Văn Hạo rồi lên tiếng.“Chia tay ư? Cô bỏ ngay cái suy nghĩ đó đi!” La Văn Hạo bước đến bóp cổ cô, trong mắt hiện rõ sự lạnh lùng: “Năm năm trước cô bỏ cưới hại nhà họ La chúng tôi trở thành trò cười cho thiên hạ, bây giờ cô lại muốn phản bội tôi lần nữa hả?”“Tôi không phản bội…” Đường Thi kích động muốn giải oan cho bản thân.Cô yêu người đàn ông trước mắt này biết bao nhiêu, thậm chí, đến nằm mơ cũng muốn gả cho anh ta, sao lại có chuyện cô bỏ cưới, phản bội anh được chứ? Chắc chắn là do mẹ kế và em gái cùng cha khác mẹ giở trò sau lưng. Nhưng biết làm thế nào đây, cô không có bằng chứng, cho dù có thanh minh thế nào thì La Văn Hạo cũng sẽ không tin.La Văn Hạo không nghe lọt tai những gì cô nói: “Năm đó tôi không quan tâm tới sự phản đối kịch liệt của gia đình mà giống như một kẻ ngu ngốc đi khắp nơi tìm cô. Còn cô thì sao? Cô chơi trò mất tích với tôi, đến khi xuất hiện thì đã sinh một đứa con rơi của thằng khác.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!