Thông tin truyện Con Đường Đưa Tiễn Đầy Hoa

Con Đường Đưa Tiễn Đầy Hoa

Tác giả:

Thể loại:

Ngôn Tình

Lượt xem:

3,300

Trạng thái:

Hoàn thành

Nguồn Truyện:

Truyện 5S

REVIEW TRUYỆN CON ĐƯỜNG ĐƯA TIỄN ĐẦY HOA

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Thể loại: hiện đại, thanh mai trúc mã, HE

Độ dài: 27 chương, 

***

Thanh xuân của ai không mơ hồ? Đối với Tân Thần hay Lộ Phi đều như vậy. Thanh xuân của Tân Thần là những tháng ngày rực rỡ, với hàng tá những chàng trai theo đuổi, với ông bố trẻ không phải lúc nào cũng kề cận nhưng luôn quan tâm. Và điều đặc biết nhất chính là những rung động đầu đời cùng mối tình đẹp với anh chàng Lộ Phi.

Thanh xuân của Lộ Phi là sự bất ngờ khi phát hiện ra bản thân mình lại có thể yêu một người nhanh đến thế. Nụ hôn đầu của anh, trái tim của anh chỉ trong khoảnh khắc một cái chớp mắt đã dành cho một cô gái, còn là một cô bé chưa trưởng thành.

Đáng lẽ Tân Thần và Lô Phi đã có thể nắm tay nhau đi qua hết quãng thời gian mơ hồ tươi đẹp ấy nếu Lộ Phi không quyết định đi xa. Ba năm thời gian, đối với Lộ Phi chẳng qua chỉ là một nghìn ngày chia cắt, nhưng đối với một cô bé luôn phải chờ đợi như Tân Thần, đó là một khoảng thời gian quá dài. Cô không muốn tổn thương, không muốn trở thành trách nhiệm hay gánh nặng của người khác, thế nên cô buông tay, cắt đứt mọi quan hệ với anh.

Sau đó, không ngờ hai người xa nhau đã bảy năm.

Thời gian qua đi, Lộ Phi vẫn là Lộ Phi của quá khứ. Nhưng cô bé Tân Thần bướng bỉnh của ngày nào giờ đã trở thành một con người khác. 

Cô sống tự do, thích những chuyến du lịch mạo hiểm, và chẳng còn quan tâm đến cái nhìn của người đời. Tân Thần nhí nhảnh, thích nói thích cười năm nào đã biến mất, chỉ còn lại một cô gái lạnh lùng, thờ ơ và có chút chịu đựng khi nói chuyện với anh.

Sau tất cả những hiểu lầm, hờn giận cùng trách móc, vượt qua một quãng thời gian dài, đến cuối cùng, vẫn dưới bóng hợp hoan chốn cũ, Lộ Phi đã tìm lại được nụ cười của cô gái anh yêu năm nào.

***

Con đường đưa anh qua quá khứ

Có nụ cười em giữa những cánh hoa

Con đường dẫn em về hiện tại

Có bóng anh chờ dưới bóng hợp hoan.

***

Tôi phải mất khá nhiều thời gian để có thể đọc hết câu chuyện này. Có lẽ bởi cách viết của tác giả quá tỉ mi khiến cho các tình tiết trở nên dài dòng và thiếu kịch tính. Nhưng cũng chính bởi cách viết này, Thanh Sam Lạc Thác lại khiến tôi có thể cảm nhận rõ tâm lý của từng nhân vật, đặc biệt là nữ chính.

Tân Thần là một cô gái may mắn bởi vì mặc dù không có mẹ nhưng cô có ông bà nội yêu thương, bác cả quan tâm cùng ông bố trẻ tâm lý, luôn chiều lòng con gái. Có thể nói Tân Thần có một tuổi thơ vô cùng hạnh phúc. Tuy nhiên, sự khiếm khuyết của gia đình luôn tạo ra những mảng tâm hồn nhạy cảm.

Tân Thần yêu Lộ Phi nhưng tình yêu ấy không đủ để bù lại “khoảng cách mênh mông được tạo ra bởi sự tích lũy của không gian và thời gian”, vì thế cô chọn cách buông tay. Tân Thần của bảy năm trước và bảy năm sau nhìn qua có vẻ rất mâu thuẫn, nhưng nếu chú ý từng chi tiết, có thể nhận ra, tất cả những thay đổi chỉ là vỏ bọc cho sự yếu đuối của trái tim.

Lộ Phi, với tính cách cao ngạo, sự thông minh cùng vẻ ngoài đẹp, thực sự không quá nổi bật giữa một rừng “soái ca” ngôn tình hiện tại. Duy chỉ có sự nhẫn nại cùng tình cảm sâu sắc mà anh dành cho cô gái đã không còn hứng thú với tình yêu là điểm sáng đáng chú ý.

Tôi phải thú nhận rằng tôi có hứng thú với cặp đôi nhân vật phụ Tân Địch - Đới Duy Phàm hơn cả chuyện tình yêu của hai nhân vật chính, đáng tiếc bọn họ lại không có một cái kết rõ ràng. Có lẽ tôi chưa đủ chín chắn, chưa trải qua một cuộc yêu toàn vẹn nào để hiểu được cái sâu sắc của truyện này. Thế nên, đối với tôi, “Con đường đưa tiễn đầy hoa” cứ luôn ở ngưỡng lưng chừng nhàn nhạt. Không quá dở để dừng lại nhưng lại không đủ hay để kéo tôi đi tiếp.

Nếu bạn không phải người thích tình yêu sét đánh hoặc giả như bạn đang tìm kiếm một chuyện tình để suy nghĩ, đắn đo thì tôi tin rằng “Con đường đưa tiễn đầy hoa” là một lựa chọn tốt dành cho bạn.

Tình yêu của Tân Địch khiến tôi nhận ra rằng: “Không thể trông chờ nơi thời gian bất cứ điều gì. Trong tình yêu, giữa duyên và phận, giữa thương và nhớ, giữa cái siết tay và bỏ cuộc, chỉ là chuyện giữa hai người.” (Nguồn: Những trích dẫn hay trong truyện)


Bình luận truyện