Chế Tạo Hào Môn

Tặng hoa


trước sau

Rời khỏi nhà họ Cơ thì trời đã quá trưa, Hoắc Khải

không trở về nhà ngay, cũng chưa gọi điện thoại cho Ninh

Thần, mà đi đến tiệm bán hoa một chuyến trước.

“Đến đây làm gì vậy?” Cơ Hương Ngưng hỏi khi cô ấy

bước ra khỏi xe.

“Đương nhiên đi đến tiệm bán hoa là để mua hoa rồi”,

Hoắc Khải trả lời.

Cơ Hương Ngưng ngẩn người, không biết cô ấy đang

nghĩ đến điều gì, nét mặt đột nhiên lại có chút mất tự

nhiên.

Cô ấy đang nhầm tưởng rằng Hoắc Khải muốn mua

hoa tặng mình. Là một người phụ nữ không có nhiều kinh

nghiệm trong tình yêu, hiểu biết duy nhất của cô ấy về

việc tặng hoa cho ai đó chỉ là để thể hiện hảo cảm đối với

người đó.

Hoắc Khải bước vào tiệm hoa, liếc mắt nhìn rồi chỉ vào

hoa hướng dương trước mặt và nói: “Phiền cô gói giúp tôi

mấy bông hoa này”.

Nhân viên tiệm đi tới cầm mấy bông hoa hướng dương

lên, gói lại một cách đơn giản, không có gì quá nổi bật.

Nhưng chỉ riêng màu vàng đơn thuần của hoa hướng

dương cũng đã rất rực rỡ rồi, rực rỡ như ánh mặt trời trên

cao vậy.

Hoắc Khải nhìn quanh, sau đó hỏi Cơ Hương Ngưng:

“Bó hoa này trông thế nào?”

Cơ Hương Ngưng cảm thấy hơi bối rối, ngập ngừng

nói: “Cái đó… cũng được. Chỉ có điều hình như không có

ai chỉ tặng mỗi hoa hướng dương cho con gái…”

“Nói như vậy cũng đúng”, Hoắc Khải suy nghĩ một

chút. Sau đó anh chọn thêm hai bông hoa tulip, một trái

một phải cắm bên cạnh hoa hướng dương, trông giống

như hai người bảo vệ. Có vẻ như anh thấy nó rất buồn

cười, nên đã bật cười mấy lần.

Cơ Hương Ngưng lại càng thêm bối rối, thậm chí còn

cảm thấy hơi xấu hổ khi nhìn thấy Hoắc Khải như thế. Khi

Hoắc Khải trả tiền xong, cô ấy khẽ cúi đầu đi theo phía

sau anh rời khỏi tiệm hoa.

Kết quả là vừa mở cửa xe, Hoắc Khải không lên xe mà

chỉ đứng đó nói: “Cô đi trước đi, tôi còn phải đi chợ. Con

bé Đường Đường nhà tôi hẳn là đang muốn ăn món sườn

xào chua ngọt lắm”.

Cơ Hương Ngưng đang ngồi trên xe lại ngẩn người

thêm một lúc, sau đó mới nhận ra rằng bó hoa này không

phải mua cho cô ấy mà là mua cho Ninh Thần.

Làm mới vừa rồi cô ấy còn tự mình đa tình, suy nghĩ

chờ một hồi sau khi anh tặng hoa thì cô ấy phải làm như

thế nào để ra vẻ thờ ơ một chút.

Bây giờ thì tốt rồi, chỉ là do cô suy nghĩ lung tung mà

thôi.

“Ờ, vậy thì anh đi đi, dù sao tôi cũng rất bận”, Cơ

Hương Ngưng cô găng khiên cho giọng nói của mình trở

nên bình thường, nhưng dù có giả vờ như thế nào đi

chăng nữa, đôi mắt của cô ấy vẫn vô thức nhìn vào bó hoa

hướng dương.

Cô ấy không phải là một người phụ nữ thích hoa. Mấy

thứ hoa hòe này không mài ra ăn được, nên chỉ là thứ vô

dụng trong mắt của Cơ Hương Ngưng.

Nhưng hôm nay không biết có chuyện gì, cô ấy lại chỉ

mong nhận được món quà như vậy từ một ai đó.

Có phải là bị ma nhập rồi không?

Trong lòng Cơ Hương Ngưng tự nhiên lại cảm thấy có

chút mất mát, chỉ có thể cố gạt đi những suy nghĩ hỗn

loạn, rồi nói với tài xế: “Lái xe đi”.

Lúc này, Hoắc Khải mới đột nhiên nói: “Suýt chút nữa

quên mất, cái này là cho cô”.

Một mùi thơm thoang thoảng bay vào, Cơ Hương

Ngưng vừa quay đầu lại thì thấy Hoắc Khải đã cầm một

đóa hoa ly hồng đưa vào cửa kính xe.

“Tôi nghe nói rằng hoa ly hồng tượng trưng cho sự

thuần khiết và sang trọng, nó rất hợp với cô” Hoắc Khải

giải thích.

Sự hưng phấn vô cớ chiếm trọn lấy trái tim của Cơ

Hương Ngưng, khóe miệng của cô ấy đã hơi nhếch lên

nhưng vẫn phải tỏ ra thản nhiên nói: “Mua cái thứ vô dụng

này làm gì không biết”.

Nói qua nói lại, cuối cùng tay cũng nhanh chóng nhận

lấy đóa hoa đó.

Nhận lấy đóa hoa ly hồng rồi, Cơ Hương Ngưng lại bất

giác cúi đầu, ngửi hương thơm tỏa ra từ nhụy hoa.

Hoắc Khải đứng bên cạnh xe cười nói: “Thế nào, có

thơm không?”

Có lẽ do bị Hoắc Khải phát hiện cô ấy như vậy mà lại

để ý đến đóa hoa này, Cơ Hương Ngưng ngay lập tức cảm

thấy xấu hổ, hừ một tiếng nói: “Không thơm chút nào,

cũng không có ai tặng hoa mà chỉ tặng có một đóa, đồ

keo kiệt. Thôi tôi không để ý đến anh nữa, tài xế, lái xe!”

Người tài xế khởi động xe và chiếc ô tô từ từ lăn bánh

rời khỏi vị trí ban đầu.

Từ gương chiếu hậu, có thể thấy Hoắc Khải vẫn đang

đứng bên đường vẫy tay chào cô ấy.

Ở trong xe, hương hoa nhàn nhạt tiếp tục lan tỏa ra,

khiến cho tâm trạng của Cơ Hương Ngưng càng lúc càng

tốt lên.

Một lúc lâu sau, cho đến khi không còn nhìn thấy

Hoắc Khải trong gương chiếu hậu, cô ấy mới nhìn xuống

đóa hoa ly hồng trên tay mình.

Nét mặt của cô ấy bây giờ trông vô cùng phức tạp,

nửa như vui vẻ, nửa lại u buồn.

Thở dài, cô ấy đặt đóa hoa ly hồng xuống bên cạnh,

như thể cô chưa từng cầm nó trong tay. Cũng có chứng

minh được điều gì đâu chứ.

Hoắc Khải bắt một chiếc taxi đến khu chợ gần nhà.

Anh không hề biết rằng, ở phía bên kia đường, Phan

Tư Mễ đang ngồi trên xe của mình và nhìn chằm chằm vào

anh.

Mười phút trước, Phan Tư Mễ đến mua đồ gần đó, vừa

lên xe đã thấy Hoắc Khải và một người phụ nữ xinh đẹp

bước xuống xe, cùng nhau đi vào tiệm hoa.

Cân nhắc một chút, cô ấy quyết định không quấy rối,

mà lặng lẽ đợi mọi chuyện phát triển thêm.

Sau vài phút, cô ấy nhìn thấy Hoắc Khải bước ra, trên

tay cầm một bó hoa hướng dương, đứng trước xe nói

chuyện với người đẹp. Để rồi như đang làm ảo thuật, anh

lấy ra một đóa hoa ly hồng và đưa nó cho người phụ nữ

kia.

Phan Tư Mễ không biết hai người đó nói gì với nhau,

nhưng là một bác sĩ tâm lý, cô ấy có thể nhìn thấy những

thay đổi biểu cảm tinh tế trên nét mặt của người phụ nữ

ngồi trong xe qua cửa kính xe, nét mặt đó rõ ràng là đang

thể hiện một niềm vui kín đáo.

Sau khi chiếc xe đó rời đi, Hoắc Khải cũng bắt một

chiếc taxi khác

rồi rời đi một mình.

Nếu như không phải trên tay Hoắc Khải vẫn còn cầm

theo một bó hoa hướng dương, Phan Tư Mễ có thể chắc

chắn rằng hai người này là tình nhân của nhau. Nhưng bây

giờ có thêm bó hoa hướng dương đó, nên cô ấy cũng

không thể khẳng định chắc chắn.

Dù cho có chuyện gì thì cũng không nên đưa ra phán

đoán một cách tùy tiện.

Sau một hồi suy nghĩ, Phan Tư Mễ mới từ bỏ ý định

gọi điện cho Ninh Thần, bản thân cố ấy chỉ ghi nhớ vấn đề

này, sau đó cô ấy sẽ lên kế hoạch để tìm cơ hội thăm dò

Hoắc Khải.

Hoắc Khải nào đâu biết bác sĩ tâm lý của mình lại tình

cờ xuất hiện ở bên kia đường, anh chỉ chuyên tâm đi chợ,

cẩn thận chọn hai miếng sườn và mua thêm một ít rau

tươi trước khi trở về nhà.

Anh gõ cửa nhà, sau khoảng mười giây thì cánh cửa

mở ra.

Nhìn Ninh Thần đang đứng ở cửa với vẻ mặt ngẩn ngơ,

Hoắc Khải mỉm cười đưa bó hoa hướng dương trong tay

anh cho cô rồi nói: “Tặng cho em đó. Mấy ngày nay một

mình ở nhà đã cực khổ rồi”.

Hoa hướng dương không phải là loài hoa có mùi

hương quá đặc biệt, nhưng nhìn những bông hoa vàng

rực rỡ trước mặt, lại nghe những lời nói tâm tình của anh,

trái tim của Ninh Thần như muốn tan chảy.

Cô là một người phụ nữ dễ hài lòng. Cô không cần gì

nhiều ngoài chồng con của mình.

Trước đây, Lý Phong chưa bao giờ dành tặng cho cô

bất cứ điều gì bất ngờ, kể cả sau khi kết hôn, cô cũng

luôn cảm thấy buồn tẻ và lạc lõng.

Nhưng bây giờ thì khác. Đây là ngày đầu tiên anh biết

mua hoa tặng cho cô khi về nhà.

Mặc dù Ninh Thần cũng cảm thấy hoa là món quà vô

nghĩa giống như Cơ Hương Ngưng, nhưng cô ấy sẽ không

từ chối một món quà như vậy từ chồng của mình, ngược

lại còn rất thích nó.

Bởi ý nghĩa đằng sau những bông hoa chính là tượng

trưng cho tình yêu của người đàn ông dành cho người

phụ nữ của mình.

Nếu như ghét một người, chúng ta sẽ không bao giờ

tặng hoa cho người đó.

“Cảm ơn anh”, Ninh Thần nở nự cười tươi tắn, đón lấy

những bông hoa.

“Bố ơi!”

Nghe thấy giọng nói của Đường Đường, Hoắc Khải

nhìn lên, nhưng ngạc nhiên khi thấy rằng ngoài mẹ con

Ninh Thần thì còn có Cố Phi Dương và Nhạc Văn Văn

cũng đang ở trong nhà.

Khi nhìn thấy Hoắc Khải, vẻ mặt đang không được vui

của Cố Phi Dương lại càng thêm mất tự nhiên. Nhất là khi

cô ấy nhìn thấy bó hoa trong tay Ninh Thần, cô ấy liền

cảm thấy khó chịu như có đàn kiến đang bò trong lòng.

Nhìn người khác càng hạnh phúc bao nhiêu thì cô ấy

càng cảm thấy mình kém cỏi bấy nhiêu.

Vì vậy, trước khi Hoắc Khải kịp hỏi tại sao họ lại ở đây,

Cố Phi Dương đã trực tiếp đưa Nhạc Văn Văn đứng lên và

nói: “Về nhà thôi con!”

“Không! Con không muốn đi! Con muốn ở cùng với

chú Lý!”, Nhạc Văn Văn cố gắng vùng vẫy một cách tuyệt

vọng, giọng nói chuyển từ vui sướng sang nghẹn ngào.

Ninh Thần ở một bên giải thích: “Buổi trưa Văn Văn

cùng Đường Đường trở về từ trường học, cô bé nói mấy

ngày nay anh không đến nấu đồ ăn ngon cho cô bé. Em

đã gọi điện cho cô Cố, cô ấy vừa đến thì anh cũng vừa về

nhà”.

“Cháu muốn chú Lý chơi với cháu! Cháu cũng muốn

ăn bữa ăn do chú Lý nấu!”, Nhạc Văn Văn hét lớn: “Chú Lý

đã hứa với mẹ con cháu, cháu…”

“Bốp!“ một âm thanh giòn giã vang lên khiến căn nhà

bỗng trở nên yên tĩnh.

Tất cả mọi đều người kinh ngạc nhìn Cố Phi Dương,

trong khi Cố Phi Dương lạnh lùng kéo con gái ra: “Đừng

ép mẹ phải đánh con nữa! Về nhà!”

Ninh Thần lúc này cũng phản ứng lại, nhanh chóng

thuyết phục: “Cô Cố, Văn Văn vẫn còn là một đứa trẻ, hơn

nữa Lý Phong đã về rồi, mẹ con cô cũng ở lại ăn cơm đi”.

“Cảm ơn cô Ninh vì lòng tốt của cô, nhưng có lẽ

chúng ta có cách giáo dục con cái khác nhau. Tôi không

thể chịu đựng được việc con bé cứ chạy đến nhà người

khác vì miếng ăn! Vì vậy, chúng tôi nên về nhà thì hơn.

Nếu như chúng tôi có gây phiền phức gì cho gia đình cô

thì cũng xin cô thứ lỗi cho”, Cố Phi Dương lạnh lùng nói,

rồi cứng rắn kéo Nhạc Văn Văn ra ngoài.

Ninh Thần muốn giữ cô ấy lại, nhưng đã bị Hoắc Khải ngắn cản.

“Chú Lý! Chú Lý!”, Nhạc Văn Văn đưa tay về phía Hoắc

Khải, hy vọng rằng anh có thể giữ cô bé lại. Vừa rồi, sau

một cái tát, một nửa bên má của cô bé đã bị sưng tấy, đủ

thấy rằng Cố Phi Dương đã dùng lực mạnh đến như thế

nào.




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!