Chế Tạo Hào Môn

Tôi muốn hai trăm triệu


trước sau

Theo suy nghĩ của Cơ Trấn Hùng, thật ra hủy hôn thì

chỉ cần nói một câu là xong, miễn là da mặt đủ dày thì

chẳng phải sợ gì cả.

Nhưng chủ tịch Lưu lại nói một câu khiến ông ta toát

hết mồ hôi lạnh: “Đừng tưởng rằng tôi không biết nhà họ

Cơ các ông đang nghĩ cái gì. Chỉ vì người ngoài nói nhà họ

Cơ liên hôn với tập đoàn Lưu Thị là vì không có khả năng

tài chính nên ông muốn hủy hôn đúng không. Tôi cũng

không ngại nói thẳng, Cơ Hương Ngưng của nhà họ Cơ

các ông sắp đi đăng ký kết hôn với con trai Lưu Quân Bồi

của tôi rồi. Chỉ cần bọn họ đi đăng ký thì nhà họ Cơ còn

sống được bao lâu nữa? Cho dù giờ ông có từ chối thì đến

lúc nhà họ Cơ phá sản, mấy công ty đó cũng sẽ là của tôi

thôi!”

“Ông nói vớ vẩn! Cô ta là người nhà họ Cơ, không có

sự cho phép của tôi thì sẽ không được phép kết hôn với

con trai ông! Cơ Trấn Hùng cố gắng duy trì giọng điệu

bình tĩnh.

Chủ tịch Lưu cười khẩy đáp: “Vậy tôi khuyên ông nên

đi hỏi suy nghĩ của con dâu tương lai nhà tôi trước đi đã.

Ông thật sự cho là ai cũng nghe lời ông hết chắc?”

Tắt điện thoại, Cơ Trấn Hùng đứng im không nhúc

nhích. Đám Cơ Cindy đứng bên cạnh nóng lòng hỏi: “Chủ

tịch Lưu nói sao?”

“Cái tên khốn đó dám uy hiếp tôi!“ Cơ Trấn Hùng trầm

giọng nói.

Đám người Cơ Cindy không nói gì nữa. Bọn họ có thể

tưởng tượng được chủ tịch Lưu đã nói những gì. Hoặc là

từ chối hủy hôn, không thì cũng đem chuyện này ra ép

nhà họ Cơ bán hết văn phòng chi nhánh đi.

Lúc này, Cơ Trấn Hùng quay sang hỏi Cơ Xuyên Hải:

“Cơ Hương Ngưng đâu? Cô ta đâu rồi? Bảo cô ta đến gặp

tôi ngay!”

“Hình như sáng sớm Cơ Hương Ngưng đã đi tìm Lưu

Quân Bồi rồi, hai người này có mối quan hệ khá tốt…“

Cơ Trấn Hùng nghe vậy thì càng tức hơn: “Con gái nhà

họ Cơ mà lại cứ đi tìm người đàn ông nhà khác làm cái gì!

Mau gọi cô ta về cho tôi!”

Đám người nghe vậy thì bày ra vẻ mặt kì lạ. Ban đầu là

ông sống chết bắt Cơ Hương Ngưng đi nịnh nọt Lưu Quân

Bồi, bây giờ nói thế này có khác nào tự vả không chứ.

Cơ Xuyên Hải trong lòng cười trộm, nhưng trên mặt thì

vẫn tỏ vẻ nghiêm trang. Ông ta rút điện thoại ra gọi cho

Cơ Hương Ngưng trước mặt mọi người.

“Hương Ngưng à, ờ, chủ tịch có chuyện cần tìm cô, cô

về được không? Sao? Đang uống trà với Lưu Quân Bồi,

không đi được á? Chuyện này…”

Cơ Xuyên Hải nói được một nửa thì đã bị Cơ Trấn

Hùng cướp mất điện thoại. Người đàn ông quyền lực nhất

của nhà họ Cơ lúc này phẫn nộ hét vào điện thoại: “Uống

cái gì mà uống! Trong vòng nửa tiếng nữa cô phải có mặt

ở phòng làm việc của tôi, nghe rõ chưa hả!”

Điện thoại truyền tới giọng nói lạnh nhạt của Cơ

Hương Ngưng: “Đừng có nói to thế, tôi có điếc đâu. Chờ

tôi uống trà với Quân Bồi xong tôi sẽ về”.

Nói rồi, Cơ Hương Ngưng cúp luôn điện thoại.

Nghe tiếng tút tút trong điện thoại, Cơ Trấn Hùng giận

đến mức suýt thì ném bay cái điện thoại. Ông ta đang

chuẩn bị gọi lại cho Cơ Hương Ngưng.

Cơ Xuyên Hải đi qua nói nhỏ: “Lúc này đừng nên ép

cô ta quá, nhỡ đâu ép đến mức cô ta làm thật thì sao

giờ?”

Cơ Trấn Hùng dừng tay lại, một lúc sau thì ông ta thở

hồng hộc ném điện thoại vào ngực Cơ Xuyên Hải: “Chờ

khi nào cô ta về thì đưa đến gặp tôi ngay!”

“Tôi biết rồi“ Cơ Xuyên Hải gật đầu.

Cái chờ này kéo dài gần bốn tiếng mới xong.

Gần đến hai giờ chiều, Cơ Hương Ngưng và Hoắc Khải

mới trở về công ty.

Trong bốn tiếng đó, Cơ Trấn Hùng đã chờ đến mức

tóc sắp trắng ra rồi. Bên ngoài thì các đối tác nhốn nháo

đòi trả hàng, trả tiền, ngân hàng và chủ nợ gọi tới như vũ

bão khiến ông ta lạnh hết cả người.

Suốt mấy chục năm làm việc, Cơ Trấn Hùng chưa bao

giờ rơi vào hoàn cảnh khốn cùng như bây giờ, mỗi một

giây một phút đều khó chịu vô cùng.

Cơ Hương Ngưng và Hoắc Khải đi vào phòng làm việc

thì nhìn thấy bên trong toàn người là người, tất cả đều là

bô lão của nhà họ Cơ.

Thấy hai người tiến vào, toàn bộ ánh mắt đều tập

trung lên bọn họ.

Đối diện với ánh nhìn của những quan chức cấp cao

trong gia tộc, Cơ Hương Ngưng lại tỏ vẻ rất ung dung.

Thực tế thì đám người kia càng nghiêm túc, cô lại càng thả lỏng.

Vì cô ấy biết cảm giác bức bách của bọn họ đến từ

mỗi một hành động của bản thân cô.

Cơ Trấn Hùng khi nãy còn hô to gọi nhỏ trong điện

thoại, bây giờ thấy Cơ Hương Ngưng thì lại tươi cười nói:

“Hương Ngưng đến rồi hả, nào nào, qua đây ngồi, ai đó đi

pha trà đi”.

“Tôi uống trà cả sáng với Quân Bồi rồi, giờ không

muốn uống nữa đâu. Ông có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi,

tôi còn hẹn Quân Bồi đi ăn tối và xem phim nữa kìa” Cơ

Hương Ngưng nói.

Giọng điệu như đang yêu say đắm của cô khiến nụ

cười của Cơ Trấn Hùng trở nên lúng túng. Ông ta rất

muốn dạy dỗ Cơ Hương Ngưng là không nên thân thiết

với Lưu Quân Bồi như vậy, nhưng lại không dám nói. Mà

nếu phụ họa thì lại đi ngược với suy nghĩ của ông ta.

Thấy Cơ Trấn Hùng im lặng không nói, Cơ Xuyên Hải

mới ho khan hai tiếng rồi tiếp lời: “Hương Ngưng, lần này

gọi cô về đơn giản là thế này. Chuyện gần đây của gia tộc

chắc cô cũng nghe rồi nhỉ. Vì chuyện liên hôn với tập

đoàn Lưu Thị mà các đối tác của chúng ta đã không còn

tin tưởng vào nhà họ Cơ nữa. Đám người muốn hoàn

hàng, trả tiền ngoài kia chính là một ví dụ điển hình. Cho

nên chúng tôi đã thương lượng và quyết định không ép cô

kết hôn với Lưu Quân Bồi nữa. Mau cảm ơn chủ tịch đi!”

Cơ Trấn Hùng nghe thế thì khẽ gật đầu. Lời này

của

Cơ Xuyên Hải khiến ông ta rất có thể diện.

Nhưng Cơ Hương Ngưng lại nói một câu khiến sắc mặt

của Cơ Trấn Hùng tái xanh lại: “Ai nói tôi sẽ không kết hôn

với anh ấy nữa? Có kết hôn hay không là chuyện của

chúng tôi, liên quan gì đến gia tộc? Nếu tôi không muốn

thì các người có ép cũng vô dụng, còn tôi mà đã muốn thì

các người cũng chẳng có quyền đi can thiệp. Đã là thời

nào rồi mà còn chơi cái trò phong kiến vậy chứ”.

“Cơ Hương Ngưng! Cô ăn nói với bề trên thế à! Cơ

Bộc Tồn đập bàn đứng dậy.

Cơ Hương Ngưng nhìn lão, nói: “Giờ mới nhận ra các

người là bề trên của tôi à? Sao lúc bảo tôi liên hôn thì các

người lại chẳng thương lượng với tôi thế?”

“GÓI”

Thấy hai bên sắp cãi nhau đến nơi, Cơ Trấn Hùng

cũng mặc kệ thể diện của bản thân. Ông ta vội vàng nói:

“Hương Ngưng à, chuyện lúc trước là chúng tôi sai.

Nhưng bây giờ cô không thể kết hôn với cậu ta được! Có

lẽ cô còn chưa rõ nguy cơ của gia tộc hiện giờ, để tôi nói cho cô nhé…”

“Tôi biết rất rõ, ngày nào bên ngoài cũng có người cãi

nhau như cái chợ ấy, sao mà không rõ cho được”, Cơ

Hương Ngưng cười lạnh: “Nhưng cũng chẳng có nghĩa là

tôi sẽ ép bản thân thỏa hiệp để cứu gia tộc. Nếu tôi không

kết hôn theo lời các người, sau này tôi vẫn chỉ là một

người ở nhánh phụ. Dù có lên được hàng thừa kế cấp ba,

hay thậm chí là cấp hai đi nữa thì sao chứ, vẫn phải tranh

giành lợi ích với đám vô dụng kia. Nhưng nếu lấy được

Lưu Quân Bồi thì tôi sẽ được hưởng phúc mà chẳng phải

lo nghĩ gì. Con dâu của tập đoàn Lưu Thị không tốt hơn

một đứa con gái nhánh phụ của nhà họ Cơ chắc?”

Cơ Trấn Hùng nghe vậy thì đen hết mặt. Bị một người

bề dưới hét vào mặt như vậy khiến ông ta không thể chịu

nổi.

Cơ Cindy lên tiếng: “Cô không thể nói như vậy được,

cho dù là con cháu nhánh phụ thì sau này vẫn có cơ hội

tiến vào hội đồng quản trị chứ, đâu có kém hơn con dâu

của tập đoàn Lưu Thị đâu. Huống hồ cô còn mang dòng

máu nhà họ Cơ, dù thế nào thì cũng phải…“

“Đừng có nói mấy lời vô dụng đó với tôi, tôi chắc chắn

sẽ lấy Lưu Quân Bồi, tôi không thèm đi cạnh tranh với các

người làm gì cả. Cho dù có làm chủ tịch hội đồng quản trị

thì một năm cũng chỉ được có mấy chục triệu, tưởng là to

lắm đấy à” Cơ Hương Ngưng bĩu môi: “Nếu các người

muốn nói chuyện này thì thôi, tôi xin phép đi đặt vé xem

phim đây, không tiếp mấy người nữa”.

Nói rồi, Cơ Hương Ngưng xoay người định rời đi.

Cơ Trấn Hùng đâu dám để cô đi như vậy, bèn vội vàng

đẩy Cơ Xuyên Hải vài cái, ý bảo ông ta đi lên níu giữ.

Cơ Xuyên Hải bước nhanh lên trước kéo Cơ Hương

Ngưng lại, nói: “Đừng vội thế mà. Thật ra nếu cô muốn hy

sinh hạnh phúc của mình vì gia tộc thì cũng không phải

không có chỗ tốt. Cái hội đồng quản trị gì đó là quá xa vời

rồi. Thế này đi, hội đồng quản trị vừa mới quyết định sẽ

lấy ra ba trăm triệu để đền bù cho đối tác thương mại. Tôi

là giám đốc tài chính nên có thể kiến nghị với hội đồng

quản trị để đưa cho cô một phần. Cô nói muốn một trăm

triệu để phát triển văn phòng chỉ nhánh đúng không? Thế

này đi, tôi sẽ đưa cho một mình cô sáu mươi triệu”.

Cơ Trấn Hùng há mồm, nhưng không dám lên tiếng.

Nếu có thể lấy sáu mươi triệu ra để thay đổi suy nghĩ của

Cơ Hương Ngưng thì cũng không thiệt.

Vả lại, số tiền này cũng tiêu vào văn phòng chỉ nhánh

chứ không mất đi đâu.

Nhưng Cơ Hương Ngưng lại khinh bỉ nói: “Sáu mươi

triệu? Số tiền này to quá nhỉ? Thân phận con dâu của tập

đoàn Lưu Thị mà chỉ đáng giá có vậy thôi à? Chú ba, nể

tình chúng ta từng hợp tác nên tôi cũng không muốn nói

nhiều với chú làm gì, hai trăm triệu! Không được thiếu dù

chỉ một đồng! Nếu các người muốn tôi từ bỏ thân phận

con dâu của tập đoàn Lưu Thị thì ném hai trăm triệu qua

đây, không thì đừng tìm tôi nữa, tôi không rảnh đi đôi co

với các người đâu”.

Nói xong, Cơ Hương Ngưng quyết đoán rời khỏi phòng làm việc.




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!