Review Truyện Tôi Thấy Hoa Hồng



Đây có lẽ là điểm cuốn hút mình nhất của bộ truyện Tôi Thấy Hoa Hồng , nên mình không muốn spoil nhiều mà để mọi người cùng đọc và cảm nhận. Chỉ có thể nói rằng quá trình ấy không thiếu hài hước, tràn ngập sủng ngọt, mà cũng rất tự nhiên, không hường phấn một cách gượng ép. 


TÔI THẤY HOA HỒNG
Tên khác: Nụ hôn hoa hồng / Hoa hồng của Lương Hiện 
Tác giả: Kim Dạng
Thể loại: Hiện đại, cưới trước yêu sau, hào môn thế gia, oan gia, thiên chi kiêu tử - thiên chi kiêu nữ, #NGỌT_SỦNG_SẠCH, lâu ngày sinh tình, HE
Độ dài: 65 chương + 13 PN
Tình trạng: Hoàn chính văn - đang edit PN.
Quen nhau từ nhỏ đến lớn, nếu hòa thuận vui vẻ thì gọi là thanh mai trúc mã, còn nếu như nước với lửa, không ai vừa mắt ai, gặp lần nào tranh cãi lần ấy, thì chính là Minh Tự và Lương Hiện.
Nhớ ngày còn nhỏ xíu, hai đứa trẻ vừa gặp đã không hợp mắt, vì tranh giành vỏ sò trên bãi biển mà đánh nhau chí choé. Lần gặp đầu tiên không tốt đẹp dẫn đến định kiến nặng nề, thế nên mỗi lần sau đó đều ghét bỏ nhau thành thói quen. 
Cảm giác ấy bao trùm tất cả, khiến Minh Tự chẳng muốn nhớ đến Lương Hiện chính là người cứu cô khi cô suýt chết đuối, cũng khiến Lương Hiện gạt bỏ hết những suy nghĩ dịu dàng về cô bé đã nhường lại hạt ngọc trai khi biết anh muốn mang về tặng mẹ.
Sơ trung, rồi cao trung, đám con nhà giàu tất nhiên là học chung trường quý tộc, Minh Tự và Lương Hiện tất nhiên vẫn cứ ghét bỏ nhau như thế. Minh Tự kiêu căng ngạo mạn, không bao giờ kiêng nể người khác. Lương Hiện cà lơ phất phơ, bất cần đời, vô số hoa đào quấn chân. Chẳng ai là hình mẫu đẹp trong mắt ai.
Vậy mà chuyện trêu ngươi lại xảy ra, người “bạn thân” của Minh Tự hóa ra đã được mua chuộc để giám sát cô, đã mách với mẹ cô rằng Minh Tự và Lương Hiện yêu sớm. Đại tiểu thư Minh thị một khi đã phát hỏa thì hậu quả không hề nhỏ. Cô “bạn thân” bị đuổi khỏi trường, tình cảm mẹ và con gái giờ đây nguội lạnh và tên Lương Hiện kia lại càng bị căm ghét hơn.
Có lẽ mối quan hệ giữa hai người sẽ mãi là như thế, là hoan hỉ oan gia mọi nơi mọi lúc, là câu chuyện cười giữa đám bạn thân từ nhỏ, là hai đường thẳng song song rất giống nhau nhưng không bao giờ chạm tới, là hai chiếc gai nhọn luôn chĩa vào nhau như thế. 
***
Hào môn thế gia không chỉ có bề ngoài long lanh đẹp đẽ, sau cánh cửa đóng kín là sự lạnh lùng vì lợi ích, cha mẹ vô tâm vô tình, anh em hãm hại lẫn nhau và những bi kịch mà người lớn hay đứa trẻ đều phải mang theo suốt đời.
Minh Tự là đứa con riêng của Minh thị, vật chất không thiếu nhưng không hề hạnh phúc. Người mẹ độc đoán luôn gò ép cô theo khuôn khổ. Cha dượng lạnh lùng muốn cô liên hôn vì gia tộc, mà người chồng được chọn có thể là một kẻ cặn bã hay một người đồng tính, đều không quan trọng miễn là mang lại giá trị cho ông. 
Lương Hiện là đại thiếu gia bất cần đời của Lương gia. Mẹ anh đã mất từ khi anh còn nhỏ vì uất ức bởi tiểu tam mang con trai riêng đến cửa. Ông bố chẳng mảy may bận tâm mà cưới bà ta và nhận đứa con kia vào nhà. Lương Hiện đã bỏ đi du học thật lâu, anh không có gia đình nữa, cũng chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ đồng ý với một cuộc hôn nhân do Lương gia sắp đặt. 
Nhưng rồi hai người chấp nhận kết hôn với nhau, vì lợi ích hay vì lý do gì khác chỉ họ mới biết. Minh Tự có thể tự do theo đuổi ước mơ làm một nhà thiết kế trang sức, được sử dụng tài lực và nhân mạch của gia tộc. Lương Hiện sau khi liên hôn với Minh thị có thể giành lấy tập đoàn vốn đang ở trong tay đứa con riêng kia. 
Dù sao cũng phải tìm một người môn đăng hộ đối, là người mình biết từ nhỏ, dù không hợp nhau chút nào nhưng đối phương không phải người xấu, lại có thể cho nhau cuộc sống thoải mái không ai quan tâm đến ai. Vì vậy, sau khi suy nghĩ cặn kẽ hai người điều hiểu đó là một sự lựa chọn không tồi.
Hôn nhân của Minh Tự và Lương Hiện bắt đầu một cách chẳng liên quan gì đến tình cảm như thế.
***

/> Ấn tượng của hai người về nhau có lẽ vẫn dừng lại ở thời thơ ấu và niên thiếu không mấy tốt đẹp ấy. Những năm tháng trưởng thành cô độc họ vốn không chia sẻ với ai. Vậy nên giờ kết hôn rồi họ mới thấy người kia thật khác.
Lương Hiện vẫn là vẻ ung dung tự tại đó, nhưng thật ra lại muốn hoàn thành tốt những nghĩa vụ của một người chồng, hỏi han, chăm sóc, ở bên Minh Tự những khi cô cần. Ít nhất, anh sẽ không phản bội, không vô tình, sẽ không để cô giống như mẹ anh. 
Sự dịu dàng không ngờ đến ấy làm Minh Tự bối rối. Cô đã quen với những mệnh lệnh từ gia đình, đã quen cứng cỏi ngang tàng chứng tỏ bản thân với người khác, nào đã từng có ai đối xử với cô giống một cô gái nhỏ như vậy đâu.
Minh Tự vẫn là một nàng khổng tước kiêu ngạo, nhưng từng nụ cười, từng cái nhăn mày, rồi đến giọt nước mắt khóc cho quá khứ của anh, làm nơi nào đó trong tim Lương Hiện nhói lên khó hiểu. Cũng như anh đã từng không hiểu vì sao mình lại đồng ý kết hôn sau khi nhìn thấy tên của những kẻ không ra gì trên danh sách ứng cử viên cho vị trí con rể của Minh thị kia. Như anh đã từng không hiểu, vào một buổi chiều nắng rực rỡ rất lâu rất lâu về trước, hình ảnh một cô gái xinh đẹp và mạnh mẽ vô cùng, vì sao lại làm anh nhớ mãi không quên.
Những ngày tháng sau khi kết hôn của Minh Tự và Lương Hiện, hai người từ cảm giác đối địch đến đồng ý hòa giải, từ coi nhau như người xa lạ rồi như đối tác, bạn bè, diễn ra chầm chậm không hề gấp gáp. Ở bên nhau, buông bỏ định kiến cùng gai nhọn trên người, nhận ra những điểm tốt của đối phương rồi từ từ rung động. 
Đây có lẽ là điểm cuốn hút mình nhất của bộ truyện này, nên mình không muốn spoil nhiều mà để mọi người cùng đọc và cảm nhận. Chỉ có thể nói rằng quá trình ấy không thiếu hài hước, tràn ngập sủng ngọt, mà cũng rất tự nhiên, không hường phấn một cách gượng ép. 
Đó có lẽ là sự may mắn không ngờ tới khi hai người vốn là oan gia lại tìm thấy những điểm hòa hợp ở nhau. Như Lương Hiện cứng rắn nhẫn tâm với kẻ thù, Minh Tự cũng không phải là đóa hoa trắng thánh thiện. Minh Tự tính tình đại tiểu thư kiêu kỳ khó dỗ, Lương Hiện lại có đủ dịu dàng với cô gái duy nhất trong đời anh để bao dung, chiều chuộng đến vô cùng.
Là kết quả tốt đẹp nhất có thể từ một cuộc hôn nhân sắp đặt.
Là trong bụi gai, họ đã tìm thấy một đóa hoa hồng.

Bình luận