Bạn Trai Bệnh Kiều Của Tôi

Chương 23


trước sau

Edit: Thỏ

Tôi nhớ lại những ngày đầu nhận ra Khương Tự có tiền sử bệnh tâm thần, tôi cũng không vì điều đó mà thay đổi cách đối xử; ngược lại bởi vì đau lòng nên càng dung túng hắn. Tuy nhiên, trong quá trình bị Khương Tự cầm tù đã khiến tư tưởng tôi dao động, tôi vô thức nhìn hắn bằng ánh mắt của ‘kẻ bệnh’.

Nhờ bác sĩ Lưu đã khai sáng nên tôi tự hỏi bản thân thật lâu về rào cản vô hình giữa hai người. Đó chính là sự thấu hiểu. Bởi vì cả hai chưa thấu hiểu rõ ràng nên luôn cảm thấy lo lắng, ngờ vực lẫn nhau. Tính cách của tôi nói khó nghe là loại đàn ông gia trưởng, rất nhiều việc cứ giấu trong lòng, có gì cũng không chịu hé răng, và khó chịu với những ai có tính tình ủy mị. Tôi cảm thấy yêu một người không cần phải nói, chỉ cần biểu hiện bằng hành động là đủ rồi. Chính vì thế tôi chưa từng nói ‘em yêu anh’ với hắn, ba chữ đó nghe thật dư thừa buồn nôn.

Nhưng giờ đây bác sĩ bảo tôi, điều này là cần thiết.

“Đông Đông, hôm nay anh làm món sườn hấp mà em thích nhất đây.” Khương Tự cẩn thận nhìn tôi bằng nét mặt chờ mong.

“Cảm ơn vợ.” Tôi sờ đầu hắn, đôi mắt hắn nheo nheo tựa như loài mèo. Hắn nhẹ nhàng cọ vào tôi.

Ngồi trước bàn cơm ăn món do hắn nấu, tôi bất giác sực nhớ điều gì, sau đó nhìn chằm chằm Khương Tự.

Hắn nhìn tôi, gương mặt hiện lên nét cười, khẽ hỏi: “Có ngon không?”

Tôi từ từ thưởng thức, tuy rằng mùi vị không thể so với đầu bếp tiêu chuẩn nhưng ngẫm lại tháng trước Khương Tự cùng lắm chỉ biết rửa rau… Đây đã là một sự tiến bộ vượt bậc rồi. Vì thế tôi mạnh mẽ khích lệ hắn: “Ngon tuyệt!”

Hắn tươi cười lộ ra hàm răng trắng bóc, gò má còn ửng đỏ vấn vương. Gần đây Khương Tự gầy rất nhiều, nhưng bộ dáng thẹn thùng kia vẫn giống như những ngày xưa cũ.

Tôi hoàn toàn không nhận ra… Một Khương Tự mấy ngày trước vẫn còn điên cuồng muốn giam cầm tôi đến già, đến chết đều là một người.

Tôi và hắn lẳng lặng ăn xong cơm chiều, Khương Tự bưng chén bát vào nhà bếp rửa, tôi ngồi đó ngẩn ngơ.

Không giống, thật sự không giống.

Tôi thong thả dạo quanh nhà bếp, nhát trông vòi nước ở bồn rửa bát mở ra, tiếng nước ào ào chảy trong gian phòng yên tĩnh khiến không khí càng thêm đột ngột. Mà Khương Tự cầm một chiếc đĩa, đứng ngẩn người. Lúc thấy tôi bước vào hắn bỗng trở nên luống cuống, sau đó bắt đầu rửa bát, còn ngoảnh lại cười với tôi nhẹ tênh.

Nụ cười kia vô cùng ngắn ngủi, dường như có chút ngượng ngùng. Tôi đi đến ôm lấy thắt lưng bạn trai, khẽ nói. “Khương Tự à, chúng mình trò chuyện đi.”

“Em… muốn nói gì?” Khương Tự đặt bát đã rửa sạch sang một bên và cầm lấy cái tiếp theo.

“Em muốn biết anh nghĩ gì về em… Anh cảm thấy em có yêu anh không?”

Tay hắn run lên, đồ dùng trơn trượt mà rơi xuống phát ra một tiếng va chạm chói tai.

Tôi cầm tay hắn đặt dưới vòi nước, rửa sạch những bọt biển giăng đầy.

“Mà dường như em chưa từng mở miệng nói ‘em yêu anh’, ừ nhỉ?” Tôi vừa hỏi vừa lấy khăn lau tay cho hắn. “Là bởi vì việc này sao? Bởi vì em chưa từng nói yêu anh nên anh mới bất an như vậy?”

Hắn run rẩy, rũ mắt nhìn tôi. Đôi mắt ướt át đầy trong veo và vô tội. Rất nhiều lần nhìn vào đôi mắt kia, tôi cảm thấy hồn mình như cuốn sâu vào đó. Kỳ thực hắn không cần lo sợ tôi không yêu hắn, bởi vì uống nhầm một ánh mắt, suốt cả đời trầm mê.

Tôi kéo Khương Tự ra phòng khách, cùng hắn ngồi dựa dẫm trên sofa. Tôi hỏi hắn rằng: “Anh biết vì sao trước kia em ở bên anh chứ?”

“…Vì sao?” Hắn hồi hộp nắm chặt tay tôi, nhìn tôi không hề chớp mắt.

Tôi giữ gáy hắn và khẽ hôn, môi dán vào môi hắn mà trả lời: “Bởi vì em yêu anh. Nghe đây, em sẽ không bao giờ thích bất kỳ một ai khác, dù là nam hay nữ. Ngoại trừ anh cũng chỉ có mỗi anh.”

“Khương Tự, ngày thường em chưa từng nói với anh lời này, bởi vì có một số chuyện khiến em ngại không muốn nói. Em sẽ không làm chuyện lãng mạn cho anh vui vẻ, cũng không rót mật vào tai. Em chỉ biết nấu một ít món anh thích ăn, chỉ biết vụng về mà ôm anh như thế. Hiện giờ em chưa làm ra tiền, càng không thể nuôi anh. Nhưng em sẽ học, học cách mà anh thích để yêu anh, cố gắng cho anh một cuộc đời trọn vẹn. Cho nên anh à, anh có thể kiên nhẫn một chút, chờ em?”

“Nhưng anh… Vẫn luôn đợi em. Anh chờ đã lâu, rất lâu… Anh phải chờ bao lâu nữa, Đông Đông? Bọn họ sẽ cướp mất em, không thể! Đông Đông, thật sự không thể. Anh nào muốn nghĩ như thế, nhưng chính bọn họ không buông tha anh. Họ muốn cướp đi em, anh sẽ không để bọn họ làm như vậy… Tin anh…”

“Khương Tự.” Tôi nâng mặt hắn, ép hắn nhìn tôi. “Anh, em vẫn ở chỗ này, không một ai muốn cướp em đi, em chỉ ở cạnh anh và yêu anh nhất.”

“Em ở đây…”

“Đúng vậy, em ở đây, vẫn luôn ở đây. Em không rời khỏi anh, mong anh tin tưởng em một chút, được không?” Tôi cầu xin Khương Tự. “Khương Tự à, chẳng sao đâu, mọi thứ rồi sẽ ổn. Tin em, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi…” Tôi ôm lấy bạn trai, hắn dịu dàng tựa vào bờ vai rồi ôm ghì vai tôi như thế. Thật lâu sau tôi nghe thấy thanh âm nhẹ bẫng.

Hắn nói: “Ừ.”

***

Tôi bắt đầu thay đổi bản thân.

Buổi sáng lúc rời giường, tôi sẽ khẽ hôn lên đôi môi hắn, dưới ánh mắt trợn to của hắn mà nói một câu ‘buổi sáng tốt lành’. Có khi hắn dậy sớm hơn tôi, hắn sẽ thay tôi làm bữa sáng. Tôi bèn ôm thắt lưng hắn, đầu gối lên vai, hắn cũng không chê tôi phiền. Thỉnh thoảng hắn sẽ quay lại hôn lên tóc tôi, nét

mặt yêu thương không muốn rời xa.

Chúng tôi ở nhà và mua phim đĩa về xem, nào là phim điện ảnh, phim hoạt hình, phim thời sự, phim truyền hình; gì cũng xem hết. Xem đến khi mệt mỏi thì về phòng ngủ trưa, sau đó cả hai vẽ tranh trong phòng, tôi dạy hắn tô màu các kiểu. Buổi tối, hai người sẽ tản bộ ngoài công viên, vừa ngắm cảnh đêm, vừa thư giãn. Đôi khi tiết trời đẹp tôi sẽ nắm tay hắn đi leo núi, đi hẹn hò, tìm các quán ăn ngon thật ngon.

Tôi có thể cảm nhận sự chuyển biến rõ ràng từ Khương Tự, dường như hắn trở thành một con thỏ dịu ngoan. Chỉ cần ở bên tôi, nét mặt hắn luôn ôn hòa như thế. Khoảnh khắc mà Khương Tự ngắm tôi, mi mắt cong cong, đôi mắt long lanh, ngắm đến người tôi mềm nhũn mất rồi.

Một khoảng thời gian sau, Lưu Thâm bảo tôi rằng: Nếu cảm nhận không sai lệch thì hãy thử nuôi thú cưng, xem phản ứng của đối phương là gì.

Vì vậy một ngày kia, tôi hỏi hắn: “Vợ, mình nuôi thú cưng đi?”

Hắn chợt nhíu mày rồi thôi. Hắn hỏi: “Được, em muốn nuôi gì?”

Tôi thật vui vẻ! Hắn không từ chối, có nghĩa là quãng thời gian chúng tôi thân mật bên nhau đã có tác dụng rồi.

“Em nuôi gì cũng được, quan trọng là anh thôi. Anh thích mèo hay chó?”

“Nuôi cá thì sao?”

A?

Tôi đơ một chút… Cá cũng có thể tính là thú cưng? Đúng là tôi lần đầu tiên nghe thấy.

“Nói như vậy không chỉ chó và mèo, kể cả hamster cũng thế?”

Hắn tự nhiên bảo. “Đương nhiên, em thích cá gì? Loại cá cảnh nhiệt đới nhỏ xinh chắc em sẽ thích, không thì cá ngừ Cali? Đem nó đi nấu canh cũng ngon đấy…”

Tôi dở khóc dở cười mà ngắt lời bạn trai: “Mình nuôi thú cưng chứ không dùng trang trí, cũng chẳng để ăn. Tính tới tính lui thôi để em quyết định, mèo được chứ? Không dính người, cũng không cần mỗi ngày dắt nó ra ngoài đi dạo, đỡ chăm.”

Khương Tự không ý kiến.

“Vậy anh sẽ sai người mua một con cho em. Em thích mèo Ba Tư hay chủng loài nào đó?”

Tôi lắc đầu, kéo hắn ra khỏi cửa. Lúc trở về trên tay đã ôm một thùng cạc-tông nhỏ, bên trong có một chú mèo lông xám khe khẽ thò nửa mặt ra. Đây là mèo tôi nhặt được ở công viên, còn nhỏ, ước chừng một tháng. Thả mèo xuống, tôi và Khương Tự bèn ra ngoài mua thuốc trừ muỗi và thức ăn cho mèo, lúc quay lại đã thấy mèo con yên lặng ngủ trong thùng cạc-tông, ngoan quá thể.

Tôi nhờ Khương Tự vào nhà tắm xả nước, sau đó đem mèo tắm táp cho thơm. Mèo con sợ nước nên cố gắng trốn, kêu đến thảm thương. Tôi đứng một bên chỉ nhìn không hỗ trợ, để Khương Tự xoay sở một mình. Thấy hắn vất vả tắm sạch mèo con, tôi khen thưởng tặng hắn một nụ hôn, tự hào nói: “Vợ em giỏi quá đi.”

Khương Tự tuy đỏ mặt nhưng cũng không quên vươn tay đè vai tôi, nhắm mắt muốn hôn nữa. Tôi cười né tránh: “Anh cũng tắm đi nào.” Sau đó ôm mèo con rời phòng tắm, giúp nó lau khô.

Từ khi nuôi thú cưng, cuộc sống của chúng tôi trở nên khá là thú vị. Để Khương Tự có hảo cảm với mèo con, đa số thời gian tôi đều để Khương Tự tự mình chăm lo nó, cố gắng không động tay. Hơn nữa tránh cho Khương Tự phản cảm với mèo, tôi chỉ dám quan tâm mèo con một chút. Hai tuần sau, tôi mừng rỡ nhận ra thái độ của hắn đối với mèo dần dần tốt hơn…

Thẳng đến ngày kia, tôi cảm thấy có gì đó sai rồi…

Chuyện là vầy, ngày đó lúc chúng tôi đang dây dưa trên giường, Khương Tự hắn… Đột nhiên dừng lại.

Tôi hỏi hắn: “Làm sao?”

Khương Tự: “Em có nghe tiếng Mao Mao kêu không?”

…Ừ, Mao Mao chính là tên mà tôi và Khương Tự đặt cho nó.

Tôi ngẩn ra.

“Không.”

“Hình như anh nghe nó kêu, để anh đi xem đã.”

Khoảnh khắc tôi nhìn hắn xuống giường, chỉ cảm thấy thât không thể tưởng tượng.

Hắn không ghét mèo tôi rất vui, nhưng bây giờ có dấu hiệu… Quá… Quá mức?

Ngày hôm sau lúc Khương Tự làm cơm cho Mao Mao, tôi bèn hỏi hắn: “Vợ à, nếu em và Mao Mao cùng rơi xuống nước, anh sẽ cứu ai?”

Hắn đáp: “Đương nhiên cứu em rồi.”

Trong lúc nhất thời tôi không biết nên vui hay buồn… Sao tôi lại hỏi vấn đề này chứ? Nếu để Lý Minh biết được chẳng phải nó sẽ cười thúi đầu tôi? Mấy câu hỏi này đều là con gái hỏi, chẳng lẽ tôi trở nên yểu điệu rồi sao?

… Đệch!

Khương Tự đáp xong bèn lấy đồ hộp cho mèo trộn vào một ít cơm, Mao Mao đã quẩn quanh bên chân hắn, nó dùng đuôi quấn lấy chân Khương Tự, cố gắng làm nũng, bán manh lấy lòng.

Khương Tự mới nuôi nó một tháng mà đã tăng 2kg, bây giờ vừa thấy Khương Tự nó đã hớn ha hớn hở chạy tới… Tôi không muốn nói nó…

Thôi được rồi, tôi thừa nhận là tôi ghen tỵ được chưa. Nhưng ghen với mèo hay ghen với người, loại tiểu tiết này không cần để ý.

Lúc tôi kể cho Lưu Thâm nghe, y bất đắc dĩ bảo rằng: “…Đôi khi ghen sẽ giúp thể xác và tinh thần khỏe mạnh.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!