Bạn Trai Bệnh Kiều Của Tôi

Chương 18


trước sau

Edit: Thỏ

Dường như tôi bị tức ngực, dù kiểu gì cũng không thể dằn xuống. Nét mặt Khương Tự vô cảm khi hắn giết người thật đáng sợ, hình ảnh đó vẫn luẩn quẩn trong đầu tôi. Tôi ép bản thân không nhớ tới một màn đẫm máu vừa rồi, gượng gạo nói: “Anh còn bế được cả em.”

Khương Tự bình thản ‘ừ’ một tiếng, hắn ôm tôi đến phòng bên cạnh. Tôi thấy hành lang dài hun hút không một bóng người, chỉ có những gã đàn ông với thân hình cường tráng – tựa như thủ vệ. Mỗi người bọn họ đứng cách nhau vài mét, tôi bất giác nghĩ rằng: Bệnh viện này chỉ có chúng tôi và họ thôi sao?

Càng nghĩ càng thấy đúng là chuyện thật. Khương Tự vốn không mang theo súng, vài tiếng súng kia cũng đủ khiến bệnh viện nháo nhào, nhưng từ đầu đến cuối bệnh viện yên ắng đến mức kỳ lạ. Dù ra hay vào thì cũng thế thôi.

Tôi và hắn, quả nhiên trái ngược…

Khương Tự đặt tôi nằm trên giường, tuy rằng động tác đã hết sức nhẹ nhàng nhưng sức khỏe hắn quá kém, ôm tôi lâu như thế đã là cực hạn. Hắn lảo đảo, hơi thở cũng dồn dập, miệng vết thương của tôi bị nảy xốc lần nữa, lại đau. Tôi cố nén đau và tỏ ra bình thường.

“Đông Đông…” Hắn thở dài một tiếng, nửa ôm tôi, nửa tựa vào tôi.

“Thiếu Đông, Lương Thiếu Đông……”

“Em đây.” Tôi đáp.

Hắn không ngừng gọi tên tôi, dường như muốn xác nhận điều gì đó.

Tôi bất đắc dĩ sờ tóc hắn, hóa ra một thời gian không cắt, tóc đã rất dài.

“Vợ, để em cắt tóc cho anh.”

Khương Tự sửng sốt, hắn trầm ngâm một hồi mới bảo: “Ừ, vậy anh đi tắm trước.”

Khương Tự vào gian phòng nhỏ bên cạnh tắm rửa, sau đó tôi thấy một người đàn ông đeo khẩu trang bước vào lau sạch sẽ những vết máu trên sàn nhà và rời đi không tiếng động. Tôi cúi đầu nhìn ngón tay, ngẩn ngơ.

Đó là vợ tôi, Khương Tự.

Hắn… Suýt chút giết người. Tôi cũng thế.

Phải đón nhận kết cục thê thảm nhất và suýt chút bị giết hai lần, đó là quả báo của Trịnh Đạt. Nhưng sau này tôi không thể trơ mắt nhìn Khương Tự phạm tội trước mặt tôi, hắn là người tốt, không nên bị vùi lấp trong hận thù. Lòng hận thù sẽ hủy hoại hắn. Mà người đủ khả năng thay đổi hắn, chỉ có tôi.

Tôi chưa từng khẳng định điều này, nhưng nếu Khương Tự sẽ vì một người mà thay đổi thì người nọ chắc chắn là tôi. Bởi vì hắn yêu tôi cũng như tôi yêu hắn.

Khương Tự đi đến trước mặt tôi sau khi tắm rửa. Hắn tiện đường đưa tôi chiếc kéo và ngồi lên ghế đẩu. Lưng hắn xoay về phía tôi, cần cổ trắng ngần lộ ra thật đẹp.

Tôi mỉm cười kéo hắn xoay lại, tỉ mỉ cắt tóc cho. Khương Tự cứ nhìn tôi suốt cả ngày, hắn nhìn không chớp mắt. Hắn ngoan ngoãn nhìn tôi, nhìn đến tim tôi tan chảy. Sau khi cắt tóc xong tôi phủi bỏ tóc thừa, chợt cảm thấy vợ tôi kiểu gì cũng đẹp. Tôi không kìm được mà đưa tay nâng mặt hắn, hôn lên.

“Vợ, về sau mình đừng nghịch súng nữa, anh nhé?”

Khương Tự mơ màng trả lời, tôi nghe không rõ.

“Anh xem, lần này Trịnh Đạt bị anh đánh thảm như vậy, sau này tàn phế chắc rồi. Anh muốn trả thù nó ra sao em cũng không ý kiến, nhưng em không muốn tay anh dính máu của kẻ đê tiện kia.” Tôi nắm tay bạn trai, khẽ vuốt ve ngón tay hắn. “Anh tốt đẹp như vậy, em không muốn anh sống trong khổ đau. Em mong anh vui vẻ mỗi ngày, chỉ đi theo em và đừng lo nghĩ nữa. Anh không cần làm gì hết, em sẽ chăm sóc anh. Vì anh vui em cũng vui mà… Anh hiểu chứ?”

“Đông Đông, em biết đấy.” Hắn mở miệng, “Những kẻ làm em bị thương anh sẽ không bỏ sót đứa nào.”

Tôi nhìn Khương Tự, thầm thở dài. Xem ra muốn thuyết phục hắn buông bỏ thù hận cũng là một việc khó khăn. Nhưng chẳng sao hết. Năm dài tháng rộng, cứ từ từ.

***

Nằm viện ngót nghét hơn một tháng, vết thương cũng dần khỏi hẳn. Nhưng bởi vì vết thương kéo da non khiến tôi ngứa ngáy, khó chịu vô cùng. Tôi thèm gãi. Có lần không cẩn thận gãi tróc vảy chảy máu, lúc Khương Tự kiểm tra tình trạng hồi phục thì nét mặt hắn vô cùng khó coi. Lòng tôi run bần bật, càng không dám ngẩng lên mình vợ mình.

Hắn tự tay thay thuốc cho tôi xong, chợt hỏi. “Em muốn anh còng tay em lên đầu giường?”

Tôi ngượng ngịu cười, chột dạ nắm tay hắn, tỏ ra vô tội: “Em ngứa…”

Hắn im lặng hồi lâu bỗng chậm rãi đến gần tôi. Tay phải ôm lấy eo tôi, tay trái mơn trớn mặt tôi, môi lưỡi cùng dây dưa, quấn quýt. Hắn khiến tôi dâng trào, tôi cũng không nhớ lần trước làm những chuyện thân mật này là bao lâu. Nửa tháng nay tôi thanh tâm quả dục, Khương Tự sợ vết thương chảy máu nên vẫn không chạm vào tôi, quá đáng hơn tôi muốn tự quay tay hắn cũng không đồng ý. Nhìn thằng vợ cả ngày lượn lờ trước mặt nhưng không xơ múi được gì, tôi khốn đốn vô cùng tận, cảm giác như đứng đống lửa như ngồi đống than. Thật vất vả mới có ngày hôm nay, tôi nghĩ mình nên nắm chắc cơ hội này.

Chúng tôi âu yếm nhau, Khương Tự hôn từ môi đến rốn, sau đó thô bạo lột bỏ quần tôi. Kéo quần lót xuống, thằng em tôi cũng ngẩng dậy chào cờ. Giây tiếp theo, Khương Tự vùi đầu mút lấy khiến tôi ngửa cổ rên lên. Tay tôi ấn đầu hắn, bất giác thẳng lưng hơn một chút. Kích thích bất ngờ như vậy tôi không chịu nổi, suýt chút bắn rồi.

“Anh… Chậm lại…” Tôi thở hổn hển nói không thành câu, trong đầu chỉ có một chữ: Sướng!

Đây không phải lần đầu tiên Khương Tự dùng miệng làm cho, nhưng lại là lần khiến tôi sung sướng nhất. Khoảnh khắc đó tôi như bay lên trời, mất một lúc sau mới tỉnh táo lại. Khương Tự xoa đầu tôi, ghé miệng muốn hôn, tôi ghét bỏ quay đi chỗ khác. “Anh súc miệng ngay…” Tôi thực sự không muốn tận hưởng mùi vị con cháu của mình, mẹ nó khẩu vị nặng!

Nếu là ngày xưa, Khương Tự không nói hai lời đã đè tôi ra và hôn ngấu nghiến, hơi đâu nghe tôi phản kháng. Nhưng lần này hắn vâng lời đi

súc miệng, lúc trở ra chỉ lặng thinh dựa vào người tôi, thoạt trông ngoan ngoãn cực kỳ.

“Em muốn mút cho anh.” Tôi cười gian trêu Khương Tự, tay thò xuống dưới sờ đũng quần hắn, cứng rồi.

Khương Tự nín thở, cầm lấy bàn tay hư hỏng của tôi để sang một bên đầy cam chịu: “Chờ em khỏe tính sau.”

“Em khỏe rồi mà…”

Đã đến nước này nhưng Khương Tự kiên trì ngoài dự đoán. Nếu không phải mỗi ngày hắn một tấc cũng không rời tôi, tôi thật sự nghi ngờ hắn ngoại tình rồi… Cũng không phải Liễu Hạ Huệ chuyển thế! Tính nết của hắn tôi rõ mười mươi, nhưng một Khương Tự khác lạ thế này khiến tôi nghĩ đến nguyên do duy nhất: Hắn sợ hãi.

Có lẽ trong lòng hắn, tôi là một kẻ không chịu nổi đớn đau. Cho nên hắn phải kìm nén mình, cam tâm nhẫn nhịn. Hắn không muốn tôi bị thương dù chỉ là một chút.

Trước kia ở bên nhau tôi đã cảm thấy bất thường, nhưng tôi cho rằng đó chỉ là biểu hiện của sự bất an, sự độc chiếm mãnh liệt và lòng ghen tuông. Nhưng bây giờ, hắn vẫn lo được lo mất, tinh thần luôn trong trạng thái sợ hãi, thận trọng. Ngoại trừ vấn đề về thân thể, những chuyện còn lại hắn đều chiều tôi. Liệu có một ngày tôi bị hắn chiều hư, biến thành kẻ chỉ quen được người ta hầu hạ?

Cảm giác ngọt ngào pha lẫn xót xa…

Sau khi nhập viện, Khương Tự xin tạm thôi học cho tôi, vì thế cả ngày tôi chỉ ăn không ngồi rồi, việc còn làm duy nhất là vẽ tranh. Mỗi ngày tôi đều dành 3, 4 giờ để vẽ; có đôi khi vẽ hoa, vẽ cỏ, vẽ nhà, nhiều nhất vẫn là vẽ Khương Tự.

Khương Tự đọc sách, Khương Tự gọi điện thoại, Khương Tự mỉm cười nhìn tôi, Khương Tự tức giận vì vết thương nứt toác… Tôi vẽ cả ngày, lúc nhàm chán thì lấy hình hắn ra xem, cứ thế một buổi chiều trôi qua như vậy.

Vết thương chuyển biến tốt hơn đã mang đến cho tôi một tin tốt. Chiều nay chúng tôi rời khỏi bệnh viện, cả hai chuyển đến sống ở một tòa nhà được thiết kế theo kiến trúc phương Tây. Nghe nói nhà này do cha hắn để lại, nhưng điều làm tôi vui vẻ nhất là việc Khương Tự đã đồng ý cho người khác đến thăm tôi.

Lý Minh và đàn chị cùng đến, nó đưa tôi một phong bao đỏ, vừa mở ra đã thấy 300 đồng.

“Đây là gì?” Tôi hỏi nó.

“Phí làm mai.”

“Tao đệch.” Tôi lấy tiền xong ném trả bao về. “Mày quá con mẹ nó keo kiệt, ngày xưa Khương Tự mời một bữa ăn trị giá bốn số, giờ mày cho được 300?”

“Tao đâu phải đại gia mà mày chê 300 ít. Học cách thỏa mãn với thứ mình có đi.” Lý Minh vừa đành hanh vừa liếc vào nhà bếp. “Tao nói mày đó, mày làm đếch gì để nó nấu ăn cho mày vậy? Trước kia chẳng phải mày nấu cho nó sao?”

Tôi cũng ngoảnh đầu, chỉ thấy Khương Tự mang tạp dề đứng thái rau trong nhà bếp, nét mặt chuyên chú nấu ăn của vợ tôi trông vô cùng quyến rũ. Ngẫm lại Khương Tự ngày xưa mười đầu ngón tay không dính nước, nay có thể lo chuyện bếp núc thật khiến tôi ấm lòng. Tôi quay lại khoe khoang với Lý Minh. “Chuyện này dễ ợt. Mày cứ hứa với đàn chị dù thế nào cũng lên núi đao, xuống biển lửa là xong.”

Lý Minh hèn mọn dính lấy đàn chị, bày tỏ rằng: “Người yêu ơi, em nguyện vì chị lên núi đao, xuống biển lửa.”

Đàn chị tát một cái vào mặt Lý Minh, tôi vỗ tay hân hoan khi thấy người gặp nạn. Thấy đàn chị lạnh lùng nhìn mình, tôi bèn vờ vịt xem TV. Đàn chị đuổi Lý Minh đi chỗ khác, sau đó ngồi xuống khẽ hỏi: “Nghe phụ đạo viên nói em tạm nghỉ học sao? Em gặp vấn đề gì thế?”

Tôi liếc mắt vào nhà bếp, thì thào: “Không sao, chỉ là sức khỏe không tốt lắm. Lần trước đi khám tổng quát ra cục bướu lành. Em đi phẫu thuật, giờ chỉ cần nghỉ dưỡng thôi.”

Lý Minh nhíu mày hỏi: “Bướu gì? Mày chắc là mày ổn không? Đừng hù tụi tao.”

Tôi gãi mũi: “Có cần tao đưa giấy xét nghiệm cho mày không, nói không sao thì không sao mà, học kỳ sau tao đi học tiếp.”

Hai người nghe xong thở phào nhẹ nhõm.

Khương Tự mang đồ ăn ra, hắn liếc nhìn tôi một cái. Tôi tự giác xê dịch chỗ ngồi, Lý Minh thấy thế chửi thề một câu – ‘vợ mày quản nghiêm vãi.’

Vợ tao quản nghiêm tao vui, mày không được quản mày tức hay gì?

Sau đó tôi lặng im nhìn đàn chị. Rõ là chị ấy cũng nể tình, hỏi thẳng Lý Minh: “Hình như chị chưa được ăn cơm do chú nấu?”

Lý Minh thiếu chút quỳ xuống tuân mệnh, nó chạy một mạch vào nhà bếp, ba giây sau xụ mặt trở ra. Lý Minh nói bằng giọng đầy bất mãn: “Lương Thiếu Đông, vợ mày khi dễ tao không cho làm.”

Tôi bật cười: “Đó là do vợ tao nghiêm khắc.”

Sau đó, bốn người hòa thuận ăn bốn món một canh. Cơm nước xong xuôi Lý Minh cùng đàn chị ra về. Trước khi đi nó còn không quên ném bao lì xì lên bàn và nhanh chóng bốc hơi trước vẻ mặt đen thui của Khương Tự. Tôi nín thinh cầm lấy bao lì xì, bỗng phát hiện bên trong có một mảnh giấy.

Trên giấy đề bốn chữ to: Sớm sinh quý tử.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!