Bạn Trai Bệnh Kiều Của Tôi

Chương 17


trước sau

Edit: Thỏ

Tôi nằm ở phòng đặc biệt tổng cộng ba ngày mới cảm thấy đỡ hơn một chút.

Phát súng kia bắn vào bụng tôi, ngay giữa ruột. Tuy không bắn vào phổi hay tim – những bộ phận trí mạng nhưng bởi vì khoảng cách trúng đạn quá gần nên miệng vết thương rất lớn và chảy máu nghiêm trọng. Sau khi cứu trở về thì vết thương bị nhiễm trùng, có thể nói là thập tử nhất sinh. Nếu không nhờ Lục Hổ mang tôi đến bệnh viện kịp lúc, có lẽ giữa đường tôi đã chết do mất máu quá nhiều.

Tôi nhớ rõ Lục Hổ cũng bị đạn bắn ở cẳng chân, càng không biết y làm cách nào để đưa tôi về bệnh viện. Khương Tự bảo rằng Lục Hổ bị bắn trúng xương, có nguy cơ để lại di chứng, điều này khiến tôi bức rức vô cùng. Tôi cảm thấy hối hận khi đã hành động quá lỗ mãng.

Bấy giờ ngẫm lại, hóa ra Lục Hổ đã sớm phát hiện Trịnh Đạt. Y bình tĩnh gọi điện tri thông những người khác, nhưng lại bị một kẻ nông nổi như tôi phá hư kế hoạch của y…

Có thể nói tôi đã hại Lục Hổ, mà y cứu tôi không chỉ một lần.

Điều khiến tôi sợ hãi nhất chính là dưới tình huống kia, Trịnh Đạt vẫn còn sống. Không những sống mà nó còn chạy.

Lục Hổ nói tình hình quá nguy cấp, y sợ người cứu viện đến trễ nên vội vàng xốc tôi đi, cũng không kiểm tra Trịnh Đạt thế nào. Thẳng đến khi đưa tôi vào phòng phẫu thuật y mới hay tin – hiện trường đã được dọn sạch sẽ, ngay cả một vết máu cũng không còn, Trịnh Đạt cũng biến mất tăm.

Khi Lục Hổ kể lại mọi thứ thì Khương Tự đang ngồi bên cạnh tôi, hắn nghiêm túc lột cam, cẩn thận bóc sạch lớp vỏ ngoài rồi đưa cho tôi. Quả cam tròn tròn, một chút thịt cũng không rách. Tôi cầm lấy nhưng chẳng ăn, chỉ nhìn quả cam đến ngẩn người.

Trước đó trong đầu tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ – mình sẽ chết, và chẳng bị ai truy cứu tội trạng giết người. Tôi không muốn buông tha Trịnh Đạt, dù có chết cũng phải kéo nó theo. Nào ngờ tôi chưa chết và nó cũng thoát chết.

Nghĩ đến viễn cảnh loại người đê tiện như Trịnh Đạt vẫn nhởn nhơ sống một ngày, tôi càng ghê tởm thêm một ngày.

“Có người giật dây nó đằng sau.” Khương Tự điềm nhiên bảo. “Nhưng chẳng sao hết, anh đã điều tra không ít tin tức rồi, bao gồm nguyên do mười mấy năm nó trốn ở đây. Thiếu Đông, em đừng lo. Anh nhất định sẽ tự tay bắt nó, để nó trải nghiệm cảm giác… sống không bằng chết.”

Nét mặt Khương Tự quá mức đáng sợ khiến tôi không dám nói lời nào, Lục Hổ cũng đẩy xe lăn rời đi. Gian phòng thoáng chốc trở nên yên tĩnh. Sự yên tĩnh này khiến tôi không chịu được, chỉ đành tìm cớ hỏi han.

“Tiểu Mai và thím em sao rồi?”

Khương Tự nắm lấy tay tôi. “Anh bảo họ rằng em có chuyện nên về trường trước.”

Tôi nhẹ nhàng thở ra… Tuy rằng sau đó sẽ bị mắng thê thảm nhưng so với việc để bọn họ biết tôi suýt chết thì vẫn tốt hơn. Một lúc sau, tôi vẫn cảm thấy gian phòng quá mức tĩnh lặng. Tôi nhìn về phía hắn, quả nhiên hắn đang chằm chặp nhìn tôi, lòng bàn tay lạnh lẽo của hắn nhẹ nhàng lướt qua ngón tay gầy.

Ba ngày qua… Từ khi tôi tỉnh lại, tôi phát hiện hắn có thói quen ấy. Đôi khi hắn sẽ sờ tôi cả ngày, sờ đến mức tôi thấy tay phải của mình sắp tróc da. Tôi biết hắn đang bất ổn, nhưng cũng không thể cự tuyệt hắn. Tôi cho rằng mình đã biết nguyên do: Có lẽ Khương Tự bị dọa chết khiếp nên luôn muốn chạm vào tôi như vậy, tựa như hội chứng thèm khát tiếp xúc thịt da nào đó – và hắn chỉ có thể an tâm khi tiếp xúc với tôi.

Đêm qua tôi choàng tỉnh giấc, vừa quay đầu đã thấy hắn mở to mắt nhìn mình. Thật lòng tôi rất hoảng, còn định đánh thức hắn ngay. Nhưng tôi nhận ra hắn không hề ngủ, hoặc nói đúng hơn là không dám ngủ.

Khoảng thời gian ngắn ngủi mấy hôm đã khiến Khương Tự hao gầy, thoạt trông còn tiều tụy hơn tôi. Tinh thần hắn cũng thật sa sút, thỉnh thoảng tôi cảm thấy hắn là người này, hắn là người kia.

Tôi hoảng hốt nhận ra, một Khương Tự vẫn luôn sướt mướt yếu mềm kể từ lúc tôi tỉnh lại, tôi chưa từng nhìn thấy hắn khóc. Biểu hiện bình tĩnh của hắn nằm ngoài dự kiến của tôi, nhưng chính vì thế tôi mới thấy bất thường; ấy vậy cũng chẳng biết làm sao. Chỉ có lúc lặng yên nắm đôi bàn tay kia thì cảm giác áy náy trong tôi giảm bớt.

Nhưng rất khó để ngăn sự bức bối của mình.

“Khương Tự…” Tôi cầm tay

hắn, kéo lại đây.

Hắn ngoan ngoãn làm theo ý tôi, khẽ khàng gối đầu lên vai tôi như vậy. Lòng tôi chợt nghĩ, sao anh lại nhẹ thế này…

“Em xin lỗi vì khiến anh lo lắng.” Đây là lần đầu tiên kể từ ngày tỉnh táo nhất, tôi nói lời xin lỗi với bạn trai. “Em xin lỗi, tha thứ cho em đi.”

Tôi tình nguyện để hắn đánh tôi, mắng tôi, thậm chí khóc lớn một hồi vẫn tốt hơn việc hắn làm thinh và dáng vẻ trầm mặc ít lời, nó khiến tôi vô cùng khó chịu.

Khương Tự vẫn không buồn ừ hử.

Tôi đưa tay vuốt tóc hắn, sờ lưng hắn, nhưng bị hắn bắt lấy tay.

Tôi muốn kéo mặt hắn để hôn lên, hắn cũng né tránh.

Tôi nhìn hắn đầy gượng gạo. Cảm giác đau lòng ập tới, mà vết thương trên bụng càng thêm đau. Tôi cắn răng, run rẩy gọi. “Vợ à…”

“Anh sẽ giết nó.”

Khương Tự đưa tay sờ đầu tôi, chợt hắn thong dong vuốt ve từng làn tóc ngắn.

“Không bao giờ xảy ra chuyện này nữa, Đông Đông.” Hắn nói. “Anh không bao giờ để em rời khỏi anh.”

Hắn dời tay xuống lưng tôi, dần dần vuốt ve chậm rãi. Tôi vô cùng kinh ngạc khi biết hắn đang lặp lại những hành động tôi thường an ủi hắn trước kia, không sai tẹo nào.

“Ba ngày.” Khương Tự bảo, “Đông Đông, cho anh ba ngày thôi.”

Tôi hiểu ý hắn là gì. Thẳng đến ba ngày sau vào một chiều tối, có một người đàn ông được cấp dưới của Lục Hổ khiêng vào phòng bệnh.

Tôi trợn mắt, thằng khốn này, không phải là Trịnh Đạt thì là ai! Quả nhiên nó còn chưa chết!

Trịnh Đạt bị ném trên sàn nhà lạnh lẽo, tình trạng của nó so với tôi cũng chẳng khá khẩm là bao, thậm chí còn chết dở. Băng vải ở ngực đã nhuốm màu đỏ tươi, nó há mồm thở dốc, phát ra những âm thanh vô nghĩa. Nó hoảng sợ đảo mắt nhìn quanh, lúc trông thấy tôi và Khương Tự nó càng run rẩy hơn lúc đầu. Đó là tâm trạng sợ hãi cùng cực, cả người thoạt trông vô cùng gớm ghiếc.

Khương Tự cầm súng trong tay, hắn tới gần Trịnh Đạt, họng súng đặt ngay đầu nó, bâng quơ hỏi: “Mày sợ chết không?”

Tôi thấy gân xanh nổi trên trán thằng già. Nó run như cầy sấy nhưng không thể động đậy, tựa như bị người ta điểm huyệt.

Khương Tự kéo chốt an toàn, nhẹ nhàng bóp cò.

Trịnh Đạt trợn to đôi mắt đầy tơ máu, sau đó dưới thân chảy ra một vũng nước màu vàng.

Tôi ngừng thở, một tiếng lách cách vang lên, không có cảnh tượng óc văng đầy sàn như tôi tưởng tượng —- cũng không có viên đạn nào bay tới.

“Ồ, quên lắp đạn rồi.” Khương Tự cố ý nói thật chậm rãi, tựa như đang hưởng thụ cảm giác sợ hãi tràn lan của kẻ khác. Hắn gỡ bỏ băng đạn, lấy viên đạn trong túi áo ra, hắn chơi trò lắp từng viên trước mặt tôi và gã khốn.

Trịnh Đạt tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Tôi há mồm thở dốc, im ru. Chỗ này người không có tư cách nói chuyện nhất chính là mình, đây là hận thù giữa Khương Tự và Trịnh Đạt, không tới phiên tôi quản. Huống chi tên cặn bã này còn suýt chút hại chết tôi!

Khương Tự nã một phát ngay chân thằng khọm, nó rên lên một tiếng, đau đến run cả người. Nhưng vì nguyên nhân nào đó nó vẫn không thể cử động.

Khương Tự liên tục bắn ba phát, đạn xoáy vào chân, đùi và bụng. Máu tươi chảy đầy đất mà Trịnh Đạt vẫn nằm yên.

“Vô dụng quá.” Khương Tự nhác lười thu khẩu súng, mở cửa gọi người khiêng Trịnh Đạt đi. “Đừng cho nó chết, bằng cách gì cũng được. Mang nó đến gặp ông nội tôi.”

Sau đó hắn bế tôi lên.

“Phòng này bẩn rồi, chúng ta sang phòng khác.”

Dấu chân đẫm máu in hẳn một đường dài, nhưng nét mặt Khương Tự vẫn điềm nhiên như cũ.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!